Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1227 lượt.
g phu mới có thể đem người tới đây lần nữa đây.
Trên bàn cơm này, trong lòng mỗi người đều có tính toán, Lâm Cảnh Nguyệt chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật dài, cuối cùng cũng đợi đến lúc dọn bàn, cuối cùng mẹ Hà cũng ngừng gắp thức ăn cho cô, và cuối cùng Hà Tử Nghiệp cũng đặt đũa xuống, cô thở dài nhẹ nhõm một cái, rốt cuộc ăn xong rồi! Mặc dù trên bàn toàn món ngon đầy đủ sắc hương vị, nhưng đối mặt với mẹ Hà nhìn chằm chằm bằng đôi mắt muốn đốt người, bên cạnh là mặt lạnh Hà Tử Nghiệp đang ra sức quan tâm mình, cô thật sự ăn không vô, thậm chí ngay cả khẩu vị cũng cảm thấy có chút đau đớn mờ ảo.
Cho nên sau khi ăn cơm, lại nghỉ ngơi một lát cô liền len lén sử dụng ánh mắt ra ám hiệu cho Hà Tử Nghiệp, cô muốn trở về, thế nhưng Hà Tử Nghiệp lại làm như không nhìn thấy! Lâm Cảnh Nguyệt tức giận muốn đấm cho anh một quyền. Hết cách rồi, người ta không để ý tới mình thì mình phải tự đến. Lâm Cảnh Nguyệt đứng lên, nhìn lại bên ngoài một chút bèn nói với mẹ Hà: “Bác gái, đã đến giờ làm việc, cháu muốn trở về đi làm.”
“Không có! Anh chính là muốn mời em ăn cơm.” Hà Tử Nghiệp lên tiếng phủ nhận, đánh chết cũng không thừa nhận anh nghĩ như vậy. Nhưng cô nhóc này tại sao trong một đêm liền trở nên thông minh như vậy chứ, xem ra con đường “lần nữa” khai trai của mình thật sự khó khăn đây!
Không khí trầm mặc, Lâm Cảnh Nguyệt không muốn để ý đến anh, mà Hà Tử Nghiệp lại đang suy nghĩ làm cách nào để cô hòa hoãn, đến khi hồi phục lại tinh thần Hà Tử Nghiệp mới phát hiện bọn họ đã đến dưới nhà Lâm Cảnh Nguyệt! Đường vì sao lại gần vậy chứ, anh còn chưa nghĩ ra được cách gì đâu!
Lâm Cảnh Nguyệt cũng mặc kệ anh đang nghĩ gì, chờ anh dừng xe liền mở cửa, một câu bắt chuyện cũng không nói, Hà Tử Nghiệp không biết làm gì hơn, đứng nhìn đến khi không thấy bóng lưng của cô nữa mới lái xe rời đi. Đồng thời gọi đến bộ phận nhận sự: “Thư ký Lâm hôm nay không khỏe, xin nghỉ buổi chiều, uhm, cứ như vậy!”
Công ty bên kia, một nữ nhân viên hướng về điện thoại si mê, âm thanh thật dễ nghe, nhất định là một anh chàng đẹp trai, thì ra Lâm Cảnh Nguyệt có bạn trai á…,lại còn che giấu, thật sự quá bí ẩn rồi. Cô nhân viên quay đầu nhìn thẳng về phía Trần Huyễn đang gõ máy, nghĩ là làm, nói không chừng có thể moi ra một ít tin tức: “Này, Trần Huyễn, Lâm Cảnh Nguyệt lúc nào thì có bạn trai?”
Ai? Trần Huyễn mờ mịch, từ trong đố con số hồi phục lại tinh thần: “cô nói cái gì?”
“Lâm Cảnh Nguyệt đó, cô có bạn trai thật sao?”
“Cái gì.” Trần Huyễn cười nhạo một tiếng: “Làm sao có thể!” Nếu Lâm Cảnh Nguyệt có bạn trai vì sao cô lại không biết.
“Cô còn không tin!” cô nhân viên nóng nảy: “Mới vừa có người đàn ông gọi cho phòng chúng ta nói Lâm Cảnh Nguyệt không thoái mái, muốn xin nghỉ, đó không phải là bạn trai là cái gì, không phải chỉ có bạn trai mới biết rõ tình hình nhất sao?”
“Cảnh Nguyệt không thoải mái? Thật?” Trần Huyễn có chút nóng nảy, theo cô biết gần đây Lâm Cảnh Nguyệt không có qua lại với bất cứ người đàn ông nào, khẳng định cũng không có bạn trai, nếu thật bị bệnh không thể không có người chăm sóc ?
“Tôi còn có thể gạt cô sao?” cô nhân viên đem lá đơn xin nghỉ phía trên ghi tên Lâm Cảnh Nguyệt, thổi thổi tờ giấu chưa khô mực đưa đến cho Trần Huyễn: “Nhìn đi, tôi chính là điền đơn nghỉ phép cho cô ấy đó.”
“Được rồi, tôi cũng muốn xin nghỉ!” Trần Huyễn nói xong, lôi áo khoác chạy ra bên ngoài, cô phải nhanh đến nhà Lâm Cảnh Nguyệt xem một chút, cô gái này tuổi còn nhỏ, cũng sẽ không biết tự chăm sóc mình, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì đã muộn. “sao?Trần Huyễn! Trần Huyễn!” Cô nhân viên ở phía sau kêu lớn, nhưng Trần Huyễn mắt điếc tai ngơ, cô nhân viên bất đắc dĩ lại điền thêm một lá đơn xin nghỉ với tên của Trần Huyễn. Một lần xin nghỉ hai người, đều không có ý kiến của quản lý, không biết quản lý mặt thép kia biết được sẽ như thế nào. Nghĩ tới đây, cô nhân viên run lên, nên làm chuyện của mình thôi, ngộ nhỡ bị quản lý mặt thép chộp được thì rất nguy.
Cho đến lúc ngồi lên taxi Trần Huyễn mới nhớ mình nên gọi điện thoại đến Lâm Cảnh Nguyệt hỏi thăm một chút, thầm mắng mình thần kinh thô, Trần Huyễn vẫn để điện thoại trong túi, dù sao một lát nữa cũng đến nhà, nên tiết kiệm tiền điện thoại không nên lãng phí.
Lúc này, Lâm Cảnh Nguyệt đang nằm trên giường, thuận tiện suy tư cách làm người. Cô cảm thấy mình hôm nay chịu thiệt lớn, lại có thể thuận theo ý Hà Tử Nghiệp làm loại chuyện đó, dè dặt dè dặt chứ, Lâm Cảnh Nguyệt thầm ảo não, định lực của mình quả thật quá kém, chỉ có vài ánh mắt, vài nụ hôn cô đã không chịu nổi, lại bị mê hoặc đến đầu óc choáng váng, chẳng lẽ bản chất của mình thật sự là một sắc nữ? Lâm Cảnh Nguyệt thở dài, người ta nói dễ dàng có được thì sẽ không biết quý trọng, mình như vậy cũng có thể xem là tự mình đưa tới cửa đúng không, Hà Tử Nghiệp có thể thấy cô quá dở hơi không? Có thể xem cô là người quá dễ dàng không?
Lâm Cảnh Nguyệt càng nghĩ càng xa, cuối cùng cảm thấy Hà Tử Nghiệp cơ bản là không thích cô! Càng nghĩ lòng càng khó chịu, Lâm Cảnh Nguyệt bụm mặt lăn lộn trê