Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
n giường, cũng chỉ giúp anh sờ sờ một chút thôi, tại sao lại nghĩ nhiều như vậy? Qủa nhiên là nợ kiếp trước cô thiếu anh, cho nên kiếp này càng phải ngoan ngoãn trả lại toàn bộ cho anh.
Ai, Lâm Cảnh Nguyệt đi đến nhà bếp, lấy một quả táo cắn, hừ, Hà Tử Nghiệp, nếu anh dám không cần cô, cô liền cắn chết anh! Đang nhai, chuông cửa chợt vang, Lâm Cảnh Nguyệt trong lòng vui vẻ, chẳng lẽ Hà Tử Nghiệp đến rồi hả? Suy nghĩ một chút, lại đem nụ cười như hoa đè xuống, trưng ra gương mặt thối mới đến mở cửa, nhìn một cái liền ngẩn ra, chuyện này…Trần Huyễn tại sao lại tới nhà cô vào lúc này?
Trần Huyễn quyết tâm phá cửa để vào, ra sức nhấn chuông, ai ngờ mới nhấn hai cái cửa đã mở rồi, người “bệnh đến xin nghỉ” lại đang ngậm một quả táo nghiêng cổ nhìn cô, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, tựa như đang hỏi cô vì sao đến đây. Người nào đó khuôn mặt hồng hào, cũng có thể so với quả táo trên tay rồi!
Trần Huyễn tức giận đến thở hụt một hơi, như vậy xem ra cô nhóc này lười biếng nên nói dối rồi, cô tiến lên một bước, trực tiếp cho đứa bé hư này một cái tát: “Ai kêu bạn giả bệnh hả? Làm mình sợ muốn chết!”
“Ơ…mình…mình không có…” miếng táo trong miệng còn chưa nuốt xuống, Lâm Cảnh Nguyệt nói chuyện cũng hàm hồ.
“Được rồi, nhanh đem thứ trong miệng nuốt xuống đi.” Trần Huyễn nhìn cô như vậy có chút phiền lòng, Lâm Cảnh Nguyệt không dám chậm trễ, hai ba miếng đã giải quyết xong quả táo, ngồi xuống bên cạnh Trần Huyễn cười lấy lòng: “Huyễn à, bạn nghe ai nói mình bị bệnh vậy?”
Vừa nhắc tới cái này, Trần Huyễn liền tức: “Bộ phận hành chính đó, nói là bạn trai bạn…” nói tới đây Trần Huyễn chợt dừng lại, vỗ đầu nhìn chằm chằm Lâm Cảnh Nguyệt ép hỏi: “Nói, bạn trai bạn là ai?”
“Ha ha…” Lâm Cảnh Nguyệt cười gượng, ánh mắt né tránh không dám nhìn Trần Huyễn, dáng vẻ đúng thật là có tật giật mình, lắp ba lắp bắp trả lời: “Đâu, làm gì có bạn trai nào.” Thật ra thì Trần Huyễn vốn cũng không nhớ đến việc bạn trai của cô, cho nên hỏi chỉ là đơn thuần giải trí mà thôi, nhưng nhìn dáng vẻ của bạn tốt lúc này, trốn trốn tránh tránh thật khiến Trần Huyễn không thể không nghi ngờ, chẳng lẽ cô nàng này thật sự có bạn trai? “ Nói mau! Nếu không liền có đại hình phục vụ!” Trần Huyễn cười âm trầm, cặp móng thuận tiện bấm lên cổ Lâm Cảnh Nguyệt, hình như nếu cô không trả lời liền sẽ bị bóp chết.
Lâm Cảnh Nguyệt nuốt nước miếng, thôi, dù sao sớm muộn gì cũng biết! Hôm nay liền nói ra thôi! “Việc đó, Huyễn, bạn trai mình thật là…Hà Tử Nghiệp.”
Phiền Toái Tìm Tới Cửa
“Người nào? Bạn nói người nào?” Trần Huyễn vươn cổ ngoáy ngoáy lỗ tai, trong miệng thì thào: “Mình nhất định nghe lầm…nhất định nghe lầm!” Lâm Cảnh Nguyệt ho khan hai tiếng, nắm cánh tay đang ngoáy lỗ tai của Trần Huyễn: “Huyễn, Huyễn, bạn nghe mình nói, mình…”
Lời còn chưa dứt liền bị Trần Huyễn cắt đứt: “Bạn vừa mới nói là sự thật?” Trong mắt Trần Huyễn lấp lánh ánh sáng, chỉ là ánh sáng giống như mũi kiếm lợi hại. Lâm Cảnh Nguyệt nhắm mắt gật đầu một cái, nhìn thấy vẻ mặt Trần Huyễn càng thêm cứng ngắc, trong lòng bắt đầu suy đoán xem bao lâu thì cô bạn mới bắt đầu bộc phát. Qủa nhiên, không hổ là bạn xấu, Lâm Cảnh Nguyệt với mới suy nghĩ thì Trần Huyễn đã đánh tới: “Thành thật khai báo! Lúc nào thì bắt đầu quyến rũ lãnh đạo?”
Khóe miệng Lâm Cảnh Nguyệt giật giật, cái gì quyến rũ? Vì sao người khác ở chung một chỗ thì nói là yêu thương, còn cô và Hà Tử Nghiệp liền kêu là quyến rũ? Vốn muốn dùng chính nghĩa để phản bác, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của Trần Huyễn, Lâm Cảnh Nguyệt thông minh lựa chọn thật thà khai báo: “Bọn mình…Bọn mình mới ở chung một chỗ không lâu.” Đúng, thật là không lâu, chỉ mới mấy tháng thôi.
“Khai nhanh, quá trình quyến rũ với đại kim quy là như thế nào?” Trần Huyễn bước đến trước mặt cô, gương mặt hào hứng bừng bừng. Lâm Cảnh Nguyệt có chút rối rắm: “Huyễn à, thương lượng một chút nhé, bạn không cần cứ mở miệng là quyến rũ với dụ dỗ có được không hả?”
Vừa dứt lời, chỉ nghe Trần Huyễn giận dữ mắng một tiếng, liền nhanh chóng cầm túi xách chạy thẳng đến cửa. Lâm Cảnh Nguyệt vui vẻ nhìn dáng vẻ của bạn, đứa nhỏ này chỉ là hung dữ bên ngoài mà thôi, thực tế cũng chỉ là con cọp giấy không có sức chiến đấu gì!
“Lâm Cảnh Nguyệt, bạn đợi đó! Sổ sách hôm nay chờ mình trở lại sẽ tính toán với bạn!” Trần Huyễn bỏ lại một câu liền ba chân bốn cẳng chạy mất. Lâm Cảnh Nguyệt cũng không sợ uy hiếp của cô, có được nhược điểm hôm nay của bạn, cô còn sợ con cọp giấy Trần Huyễn sao?!
Cô hả hê mở máy tính xem tin tức, chưa xem được hai phút, điện thoại đã vang lên, cầm lên nhìn, nụ cười liền đông lại. Dãy số điện thoại kia là dãy số duy nhất cô nhớ được trong kiếp trước, đến bây giờ vẫn không quên, Hàn Mộ Vân! Hắn gọi cho cô làm gì? Lâm Cảnh Nguyệt cười lạnh, dứt khoát tắt máy, hắn có thể gọi, nhưng cô có nhận hay không là quyền của cô. Nhưng mấy giây sau hắn lại gọi, cô tiếp tục tắt, hắn gọi lại, vẫn là không nghe!
Lâm Cảnh Nguyệt bực bội n