Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.

ấy lạnh lẽo, Lâm Cảnh Nguyệt lấy lại tinh thần, mới phát hiện anh sắp tháo bỏ áo ngực của mình. Mặc dù đang làm chuyện thân mật như vậy, nhưng trong mắt anh chỉ một mảnh băng giá, không còn nhu tình như trong quá khứ, Lâm Cảnh Nguyệt mở ta mắt. đột nhiên đưa tay đẩy anh, nhanh chóng ngồi dậy.
“Sao? Không muốn? Tôi có thể xem cô đang lạt mềm buộc chặt không?” Hà Tử Nghiệp kéo tay cô đặt lên đó một nụ hôn lạnh bạc, chê cười nhìn Lâm Cảnh Nguyệt: “Vậy thì cô…còn bày đặt lập bàn thờ trinh tiết!” Câu nói sau không thể nói là không độc, chuẩn xác đâm sâu vào lòng Lâm Cảnh Nguyệt, đâm đến đầm đìa máu tươi, cả trái tim cũng vỡ nát thành từng mảnh vụn, trên thế giới thật sự có người như vậy, khi cưng chiều có thể đem cả thế giới dâng lên, lúc chán nản lại có mặt không đổi sắc, cầm kiếm đâm vào ngực người? Cô giơ tay lên tát một cái, không hề lueu tình, cô dùng hết tất cả sức lực lúc này của mình, Hà Tử Nghiệp bị cô đánh quay đầu một hồi lâu cũng không cử động.
“Anh cút đi, cũng không cần tới đây, Tôi đây không tiếp nổi con người băng thanh ngọc khiết như Hà đại thiếu gia”. Lâm Cảnh Nguyệt trực tiếp đẩy anh, đứng lên, âm thanh yên lặng không gợn sóng, giờ phút này, cô như trở về với kiếp trước, cho dù bị mọi người cười nhạo vẫn kiên cường, cho dù bị uất ức vô cùng cũng không bao giờ trước mặt người khác rơi một giọt nước mắt. cô biết , có lẽ lúc này chỉ cần cô rơi vào giọt nước mắt, nói vài lời giải thích dịu dàng chuyện liền xong, đây là tuyệt chiêu hay nhất mà phụ nữ có thể sử dụng khi cùng người đàn ông gây gỗ, cô cũng không phải là chưa sử dụng. Nhưng mà bây giờ, cô tuyệt không muốn làm như vậy. Nếu muốn giữ một người phải sử dụng đến sự mềm yếu thì giữa hai người làm sao có thể gọi là yêu? Phụ nữ kiên cường sẽ không có ai yêu, cô biết, nhưng cô không biết là tại vì sao có một ngày cô phải kiên cường trước mặt anh.
Cô có thể trước mặt anh làm nũng, nhưng trước mặt anh rơi nước mắt, cho anh một phần ngây thơ được cất giữ sâu trong lòng. Điều kiện đầu tiên là anh phải hiểu cô, hiểu được cách yêu thương cô.
Hà Tử Nghiệp ngồi dưới đất cúi thấp đầu một lúc lâu, cuối cùng vẫn quay đầu rời đi. Lâm Cảnh Nguyệt không nháy mắt nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh biến mất sau cánh cửa dày, chợt cười, so với khóc còn khó coi hơn. Cô vào toilet lấy cây lâu nhà, cẩn thận lau sàn nhà một lần thật sạch sau đó yên tĩnh ngồi trên sa lon xem tivi, một giọt nước mắt cũng không có, bình tĩnh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Là người sống hai kiếp, cô đã học được sự bình tĩnh khi nhìn bóng lưng rời đi của người đàn ông.






Sau Khi Cãi Nhau
Ngày thứ hai đi làm, Lâm Cảnh Nguyệt vẫn không có chút nào khác thường. Sắc mặt đỏ thắm, mặc áo khoát màu đen, nhìn vẫn ngọt ngào động lòng người. Vẫn cẩn thận tỉ mỉ xử lý tài liệu công ty, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cô có thể bình tĩnh nhìn vào mắt anh, đối với việc anh ra lệnh nói gì nghe nấy, cũng không có mỉm cười tạm biệt với anh.
Hà Tử Nghiệp muốn nhìn xem cô có thể kiên trì bao lâu, chỉ là bên ngoài anh thể hiện lãnh nghạnh nhưng trái tim đã bắt đầu thấp thỏm, cô gái của anh giống như đã thay đổi sau một đêm, trở nên tỉnh táo, cô gái chu mỏ làm nũng ngày trước đã không còn tìm thấy, mặc dù có hoảng hốt cũng rất lo lắng, nhưng anh lại không muốn thỏa hiệp, cho dù trước mắt là người anh yêu, nhưng chủ nghĩa đàn ông thấm ở trong xương lại khiến anh không thể cúi đầu.
“Thư ký Lâm, cà phê lạnh rồi, pha lại ly khác!”
“Vâng, ông chủ.”
“Lạnh.” Trần Huyễn nuốt cơm xuống bụng, run rẩy nói một chữ. Lâm Cảnh Nguyệt liếc cô một cái rồi cúi đầu ăn cơm của mình, lạnh đi, tốt nhất lạnh chết cô, cũng không biết tự nhiên lại nổi điên cái gì.
“Này, Cảnh Nguyệt, bạn xem, người đó, người đó…” Trần Huyễn chợt kêu tên Lâm Cảnh Nguyệt, âm thanh có chút vội vàng, run rẩy chỉ theo hướng cửa sổ căn tin: “Người kia sao lại giống tổng giám đốc của chúng ta vậy nhỉ?”
Tay cầm muỗng của Lâm Cảnh Nguyệt dừng lại, cũng không nhìn theo hướng Trần Huyễn nói, cô cúi đầu nhàn nhạt nói một câu: “Ăn cơm của bạn đi.”
“Hả? Thái độ của bạn là sao vậy? Là bạn trai bạn đó.” Trần Huyễn không cam lòng thọt Lâm Cảnh Nguyệt, đối với thái độ của bạn tốt rất là kinh ngạc.
“Thái độ gì?” tay Lâm Cảnh Nguyệt nắm chặt cái muỗng: “Bạn đối với Vệ Minh Viễn là thái độ gì?”
Trần Huyễn đỏ mặt, cười ha hả: “Ăn cơm, ăn cơm.” Hiển nhiển là không muốn Lâm Cảnh Nguyệt nhắc tới người kia, Lâm Cảnh Nguyệt cũng không nhạo báng cô, chỉ cúi đầu yên lặng ăn cơm. Bên này cô nghĩ muốn ăn thật ngon, thì bên kia Hà Tử Nghiệp lại không nghĩ như vậy, anh bưng dĩa, trước ánh mắt soi mói của toàn thể nhân viên đi thẳng về hướng của Lâm Cảnh Nguyệt, ngồi xuống bên cạnh cô. Trần Huyễn nhất thời bị miếng cơm trong miệng làm nghẹn, sau khi nuốt xuống trực tiếp bỏ lại một câu: “Mình ăn no.” chân liền như bôi dầu biến mất.
Lâm Cảnh Nguyệt không thèm nhìn Hà Tử Nghiệp một cái, tự nhiên ăn cơm của mình, một chút ánh mắt cũng không chia cho


pacman, rainbows, and roller s