Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.
Cảnh Nguyệt vẫn chưa trở lại. Hà Tử Nghiệp bụng đầy lửa giận, có gì lại nói lâu như vậy? Nói mấy câu cự tuyệt không được sao? Anh bức bối đi tới đi lui trong phòng khách, sắc mặt ngày càng tối. Cuối cùng, khi anh muốn đứng lên chạy đi tìm người thì Lâm Cảnh Nguyệt trở về.
Sắc mặt cô có chút không tốt, hơi tái nhợt, lòng Hà Tử Nghiệp đau nhói, ở bên ngoài chịu uất ức sao? Lâm Cảnh Nguyệt nhìn thấy Hà Tử Nghiệp liền kinh hãi: “Anh sao lại ở đây?” Còn nữa, anh vào nhà bằng cách nào? Anh có chìa khóa nhà cô sao?
Nói gì vây? Lời quan tâm trong miệng bị Hà Tử Nghiệp nuốt xuống, mặt đen thui hỏi Lâm Cảnh Nguyệt: “Em đi đâu vậy hả?”
Lâm Cảnh Nguyệt đnag cởi áo khoác tay liền dừng lại, sau đó rũ mắt xuống: “Đi ra ngoài dạo phố.”
Cô lại nói dối! Vì một người đàn ông khác! Hà Tử Nghiệp bùng nổ lửa giận, cuối cùng còn không thể khống chế được mình, anh bước đến bên cạnh Lâm Cảnh Nguyệt, ra sức làm cho vẻ mặt thật bình tĩnh, nhưng âm thanh âm trầm lại tiết lộ tâm trạng của anh lúc này: “Em đang nói dối.”
“Em không có.” Lâm Cảnh nguyệt nhàn nhạt đáp lại, sau đó đẩy ra Hà Tử Nghiệp đang cản trước mắt mình: “Em đau đầu, đi ngủ trước một chút, anh tùy tiện.” Nói xong liền muốn trở về phòng.
“Người kia là ai?” Âm thanh của anh từ phía sau truyền đến, mơ hồ mang theo một chút điên cuồng.
“Em không hiểu anh đang nói gì.”
“Nói! Em rút cuộc đi gặp người nào?” Hà Tử Nghiệp sải bước đến trước mặt cô, đôi tay nắm chặt bả vai thon gầy của cô chất vấn. Hàm răng cắn chặt, đường nét trên mặt trở nên sắc bén, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gắt gao Lâm Cảnh Nguyệt, khiến cô cảm thấy lạnh từ đầu đến chân.
Lâm Cảnh Nguyệt, lặng yên đứng tại chỗ không trả lời, mặc cho Hà Tử Nghiệp lắc mạnh bả vai mình. Rèm mi thon dài che đi tầm mắt, anh không thể nhìn thấy anh mắt của cô.
“Nguyệt Nha Nhi, tên kia là ai?” Thái độ của anh chợt thay đổi, cúi xuống nỉ non dịu dàng bên tai cô, giống như đang nói lời ân ái. Lâm Cảnh Nguyệt nháy mắt bỗng cảm thấy nhói lòng, cô giống như một con ếch đang bị con rắn theo dõi.
Tâm Ý Nguội Lạnh
“Không có đi đâu, anh tránh ra, em thật sự rất mệt mỏi, có chuyện gì mai chúng ta lại nói.” Lâm Cảnh Nguyệt day day huyệt thái dương, xế chiều hôm nay cùng Hàn Mộ Vân gặp mặt đã phí hết tinh lực của cô, bây giờ cô thật sự không muốn có bất kỳ dính líu gì đến hắn. Bỗng nhiên, nghe được câu này, sức lực trên tay Hà Tử Nghiệp liền gia tăng, khiến Lâm Cảnh Nguyệt hô đau một tiếng, anh muốn bóp nát bả vai cô sao? “Tôi thật sự không biết chỉ đi ra ngoài một chút lại có thể khiến cho cô mệt mỏi đến như vậy.” Âm thanh của anh lạnh lẽo đến vô cùng, giống như thổi gió lạnh vào trong xương, khiến lòng cô cũng đau đớn. Anh trừng mắt lạnh lùng nhìn cô như vậy không thể cùng so sánh với người mặc dù bá đạo nhưng luôn dịu dàng vô cùng mà cô vẫn luôn biết kia.
“Ý anh là gì?” Lâm Cảnh Nguyệt chặt hất cánh tay đang giam cầm mình, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh, âm thanh mangt heo chút tức giận. Cô chỉ là đi ra ngoài một chút, vì sao anh lại phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ anh không thấy cô thật sự mệt mỏi sao?
“Trong lòng cô tự rõ” Ánh mắt Hà Tử Nghiệp híp lại: “Nói đi, xế chiều đã cùng tên nào hẹn hò?” Dứt lời còn sợ chưa đủ liền tăng thêm một câu: “Có phải là tên mà cô thường nói thầm trong miệng, Trần Tử Kiện?”
Lâm Cảnh Nguyệt tức cười, thường nói thầm? Cô không phải chỉ nói qua một lần ư, anh vẫn còn nhớ như vậy? “Anh không cần cố gây sự! Hà Tử Nghiệp, em không biết anh lại là người ngây thơ như vậy!”
Hà Tử Nghiệp thở hỗn hển mới tiếng mới miễn cưỡng đè nén ý muốn bóp chết cô ở trong lòng, khuynh hướng bạo lực càng lúc càng lớn trong anh, anh thậm chí còn kích động muốn hủy diệt tất cả: “Cô cứ như vậy chờ không nổi muốn tôi cưỡi sao? Đúng thôi, dù sao lần đầu tiên đi công tác đã nhịn không nổi muốn leo lên giường của tôi rồi.” Môi Hà Tử Nghiệp mân thanh một đường thẳng, ngay sau đó đưa tay cởi nút trên áo cô của cô: “Tôi thỏa mãn cô, tránh việc cô đi khắp nơi quyến rũ đàn ông!” Một lời miết giọng nhẹ nhàng như vậy lại hóa thành lưỡi dao sắc bén nhất thế gian, một dao cắt vào trái tim của Lâm Cảnh Nguyệt. Chỉ mới sáng hôm nay, anh còn dịu dàng ôm cô, từng tiếng từng tiếng gọi bên tai cô Nguyệt Nha Nhi, Nguyệt Nha Nhi, chỉ mới qua nửa ngày, tất cả đều đã thay đổi, chỉ vì cô ra ngoài một chuyến mà không cùng anh nói rõ ràng.
Khí lạnh từng chút từng chút đi vào trong lòng cô, Lâm Cảnh Nguyệt u mê, đột nhiên cô cảm thấy mình sai lầm rồi, cô sống lại, vốn muốn sống thật tốt, cũng vì mục tiêu đó mà nỗ lực, mà bây giờ, nhìn ánh mắt khinh miệt lạnh lẽo của anh, cô có chút không rõ, có lẽ cô nên đoạt tuyệt tất cả những thứ liên quan đến quá khứ, cô luôn suy nghĩ đến anh, nhưng kiếp trước đã biến mất từ khi cô rơi từ sân thương xuống, cô bây giờ đang sống chính là bốn năm trước lượm lại! Cô có thật sự có thể thoát khỏi số phận định trước ở kiếp trước hay không?
Trong khi cô mất hồn, Hà Tử Nghiệp đã sắp đem cô bóc sạch sẽ, da cảm th