Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1233 lượt.

hìn màn hình điện thoại, cô hôm nay cùng hắn đấu, để xem hắn có thể gọi bao nhiêu lần? Bỗng nhiên, điện thoại trở nên yên lặng, mấy phút vẫn không vang lên, Lâm Cảnh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, không cần đấu với hắn cô tự nhiên là vui mừng. Nhưng đợi đến lúc nhận được tin nhắn của hắn thì cô biết tự mình đã vui mừng quá sớm.
“Xuống lầu, tôi đang ở dưới lầu nhà cô, tôi hiểu rõ quan hệ giữa cô và Hà Tử Nghiệp, nếu cô không muốn để cho người khác biết, vậy thì xem cô có thành ý hay không rồi!”
Mẹ kiếp, Lâm Cảnh Nguyệt phát điên với cái tin nhắn này, mới vừa cười chuyện Trần Huyễn, hiện tại quả báo đã đến rồi! Uy hiếp cô? Đang ở dưới lầu nhà cô? Hắn vì sao lại biết được địa chỉ nhà cô chứ? Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ những việc này, quan trọng nhất là đuổi hắn đi nhanh, nhưng tuyệt đối không muốn cùng hắn có liên quan gì. Trực tiếp xóa bỏ!
Lại một tin nhắn tới: Cảnh Nguyệt, chúng ta nên nói chuyện, cô xuống đi, tôi bảo đảm không cùng cô dây dưa. Lâm Cảnh Nguyệt khẽ cắn răng, đặt điện thoại lên bàn ở phòng khách rồi đi xuống. Một lần cuối cùng, cô tự nhủ, sau lần này sẽ thật sự không cùng hắn có quan hệ gì nữa.
Hắn quả nhiên ở dưới lầu, áo khoác màu vàng nhạt, có vẻ cao lớn tuấn tú, trên gương mặt là nụ cười quen thuộc, nhìn thân thiết như vậy, dịu dàng như vậy. Nhưng tất cả đều là giả, tất cả chỉ để che đậy bộ mặt giả dối của hắn mà thôi.
Lâm Cảnh Nguyệt đi đến phía trước Hàn Mộ Vân một khoảng cách, lạnh lùng nhìn hắn: “Xin hỏi anh có chuyện gì?”
Hàn Mộ Vân nhìn toàn thân người đáng bước tới, nhịp tim dần dần rối loạn. Lâm Cảnh Nguyệt như vậy, mất đi một phần nghiêm túc khi làm việc, lại thêm một chút tư vị thanh thản, làm cho bất kỳ người đàn ông nào cũng phải có chút động lòng. Cho đến khi cô đứng trước mặt hắn, trái tim hắn sắp xé rách ngực mà nhảy ra, hắn cuối cùng đã hiểu vì sao, vì sao mình chỉ vì một câu chán ghét của cô ấy lại trở nên rối loạn.
“Đi tìm một quán ngồi một chút đi.”
“Không cần, cứ nói chuyện ở đây, nói xong tôi còn muốn lên nhà.”
“Tìm một chỗ, hoặc là tôi tự lên nhà, cô chọn.” Hàn Mộ Vân cười tao nhã khạc ra lời nói không cho phép cự tuyệt.
Lâm Cảnh Nguyệt nhăn mặt, kiếp trước vì sao không phát hiện ngoài khả năng gạt người, khả năng làm phiền của hắn cũng không hề thua kém chút nào nhỉ! Cô cười lạnh, cho hắn vẻ mặt không tốt đẹp gì: “Bên kia có một tiệm trà sữa.” Kiếp này, hắn đừng mơ tưởng có bất cứ dính dán gì đến cô, muốn lên nhà của cô ? Không có cửa đâu!
Hần Mộ Vân dường như đoán được cô sẽ không mời hắn lên nhà, không hề giật mình đi theo sau cô, đôi tay tà tà cắm trong túi, có vẻ lơ đãng mở miệng hỏi: “Cảnh Nguyệt, tôi dường như chưa từng đắc tội với cô?”
“Không có.” Lâm Cảnh Nguyệt vẫn không nhìn hắn, anh không có lỗi với tôi, anh chỉ muốn mạng của tôi.
“Vậy tại sao cô lại đối với tôi như vậy, như vậy….” Hắn dừng lại một chút, giống như đang tìm từ thích hợp, “Lạnh nhạt?” Thật ra thì hắn vốn dùng từ “coi như kẻ thù” nhưng lại sợ làm cô nổi giận.
“Trời sinh nhạt nhẽo.” Lâm Cảnh Nguyệt lười nói nhiều với hắn, đi thẳng vào bên trong tiệm trà sữa tìm chỗ ngồi xuống, chọn một ly, cũng không quan tâm đến Hàn Mộ Vân đi theo. “Cho một ly trà sữa, cám ơn.” Hàn Mộ Vân thật ra cũng không thích loại thức uống con gái này, nhưng đã đến rồi cũng hết cách. Hắn ngồi đối diện Lâm Cảnh Nguyệt, nhìn dung nhan của cô, bất tri bất giác có chút ngây dại.
“Anh có gì muốn hỏi sao?” Nhìn thấy ánh mắt của hắn vẫn dính ở trên mặt mình, Lâm Cảnh Nguyệt khó chịu mở miệng trước, kiếp trước yêu bao nhiêu thì kiếp này càng hận bấy nhiêu. Có lẽ Hàn Mộ Vân đối với cô là một người đặc biệt, có thể ghi tạc thật sâu trong lòng cô, cho dù như thế nào cũng sẽ không quên.
Hàn Mộ Vân hồi phục tinh thần vuốt vuôt trán, có chút cẩn thận nói: “Cảnh Nguyệt, nói thật, có lẽ tôi đã có chút đắc tội với cô, nhưng cô cũng nên nói cho tôi biết chứ, không thể cứ xử tội tôi như vậy, chúng ta đều là đồng nghiệp cùng công ty, bình thường cúi đầu không thấy ngẩng đầu liền gặp, như vậy sẽ rất lúng túng.”
Lời nói uyển chuyển, hết sức thuyết phục của hắn rót vào lỗ tai Lâm Cảnh Nguyệt lại châm chọc đến sợ. “Đồng nghiệp cùng công ty?” Lâm Cảnh Nguyệt vuốt vuốt chiếc thìa nhỏ trong tay cười: “Nói vậy, anh đều muốn làm thân với tất cả nhân viên của công ty? Sau đó đều đi đến nhà của mọi người thăm hỏi?”
Hàn Mộ Vân có chút quẫn bách cũng tức giận, cô gái này tại sao cứ châm chọc hắn, hắn mới tới công ty có mấy ngày? Hắn thật sự không nhớ được ngoại trừ lúc gặp cô ở phòng làm việc của Hà Tử Nghiệp thì có còn lúc nào đã gặp mặt chứ.
“Cảnh Nguyệt, chúng ta cũng không đánh đố nữa, nếu ngày trước tôi có làm gì để cho cô không vui, thì nơi đây tôi nhận lỗi với cô. Chúng ta cũng bỏ qua đi, có thể là tôi vô tâm, tôi thật sự là muốn cùng cô vui vẻ chung đụng.”
Bỏ qua? Lâm Cảnh Nguyệt chợt muốn cười lớn, mà trên thực tế cô cũng đã làm như vậy, cô cười đến nước mắt cũng muốn chảy ra, bốn năm ẩn nhẫn, cuối cùng còn đền mạng, đều muốn cô bỏ xuống cho qua? Có khả năng sao? Hàn Mộ Vân nh