Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
a, em đã xuống xe chưa?”
Lâm Cảnh Nguyệt nhìn đồng hồ trên tay, cũng chỉ cách thời gian hẹn năm sáu phút mà thôi. “Vừa mới xuống xe, đồ không nhiều lắm, tự em có thể mang được, anh cứ ở nguyên tại chỗ đợi em là được rồi.” Lâm Cảnh Nguyệt trả lời từng vấn đề của anh.
“Đừng, anh qua đón em, em đừng di chuyển, anh lập tức đã đến rồi.” Nói xong không đợi cô trả lời đã cắt điện thoại. Cô nhìn màn hình thông báo cuộc gọi kết thúc chậm rãi mỉm cười, nụ cười so với nắng ấm mùa đông còn chói mắt hơn.
Từ xa, một bóng người cao lớn đang đi tới, bước chân có chút gấp, ánh mắt quét mọi người xung quanh, giống như đang tìm người. Lâm Cảnh Nguyệt nhìn bóng dáng đang đến gần, vẫy vẫy tay: “Diệp Tử, em ở đây này!”
Bóng dáng cao lớn lập tức chạy đến, anh mặc chiếc áo khoác đen cao cổ, cả người thon dài cao lớn, khí vũ hiên ngang, lại không tị hiềm nhận lấy túi lớn, túi nhỏ trên tay cô, ước ước sức nặng trên tay, nhíu chặt mày: “Nặng như vậy lại muốn tự cầm? Về sau không cho mang như vậy nữa, biết không? Anh đứng ngay bên ngoài, tại sao lại khiến mình xách nặng như vậy chứ!”
Lâm Cảnh Nguyệt gật đầu, nghe anh dạy dỗ, đôi mắt to xinh đẹp híp lại, nhìn một chút, mẹ, đây chính là hạnh phúc của con, hai kiếp sống, con cuối cùng cũng không đánh mất nó.
Cuối Cùng Cũng Sáng Tỏ
Buổi dạ hội tổng kết hàng năm được tổ chức vào trung tuần tháng 12. Hà Tử Nghiệp dâng trào khí huyết cố tình muốn cùng Lâm Cảnh Nguyệt mua áo tình nhân. Lâm Cảnh Nguyệt thật không nghĩ tới người này đã ba mươi tuổi lại cố chấp đối với suy nghĩ này như vậy, nếu như ngày hôm đó cô với anh mặc áo tình nhân, chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận quan hệ của bọn họ, cô làm sao có thể đồng ý. Hà Tử Nghiệp cuối cùng vẫn không thể thắng cô trong vấn đề này, nhưng vẫn kiên trì muốn mặc áo quần màu sắc giống nhau, Lâm Cảnh Nguyệt hết cách, chỉ đành phải cùng anh đi mua quần áo.
Vậy là, một người luôn mặc tây trang màu đen lại mua một bộ màu xanh dương, lúc anh từ trong phòng thử đồ đi ra Lâm Cảnh Nguyệt thật sự phải thán phục, người này thật đúng là mặc cái gì cũng nhìn rất đẹp. Thay ra bộ tây trang màu đen, sự sắc bén trên người anh cũng giảm bớt một phần, trở nên tuấn tú khác thường, giơ tay nhấc chân đều tản ra hơi thở của quý tộc. Hà Tử Nghiệp nhìn ánh mắt si mê của cô, liền chắc chắn sẽ lấy bộ này, thử áo quần chỉ là lý do thứ yếu, quan trọng là muốn mê đảo cô gái của anh thôi.
Lâm Cảnh Nguyệt dĩ nhiên cũng mua một chiếc váy màu xanh dương, trên cổ áo viền lông chồn màu trắng, gương mặt tinh xảo của cô chôn trong lớp lông nhung trắng mịn, đôi mắt to đen lung liếng, nhìn cô thật giống như một chú hồ ly nhỏ, vừa sinh động lại cũng rất đáng yêu.
Hai người cuối cùng cũng hài lòng ra về, chỉ chờ đến buổi dạ hội cuối năm. Hà Tử Nghiệp mặc dù không hiểu cô nhóc nhà anh vì sao không có hứng thú với loại dạ tiệc này, nhưng suy nghĩ một chút cũng liền trở lại bình thường, vợ con của anh chỉ cần đem sự chú ý đặt trên người anh là được rồi, không cần phải phân tâm vì những chuyện vụn vặt khác!
Cách đó không xa, Hà Tử Nghiệp nhìn cô nhóc nhà anh bị một đám nam nữ bụng dạ khó lường vây ở giữa, lập tức đoán ra chuyện gì đang xảy ra, vừa muốn đi đến, cô nhóc đã quay đầu lại, trừng lớn hai mắt với anh. Trong nháy mắt Hà Tử Nghiệp giống như điện giật. Đến khi phản ứng kịp, khóe miệng nhấc lên một nụ cười xấu xa, có lẽ cô nhóc uống say tối nay mình sẽ có phúc lợi!
Ở đâu đó, mấy hoa si vẫn đang chú ý đến Hà Tử Nghiệp, hưng phấn liên tiếp thét chói tai: “A! Tổng giám đốc cười!”
“Thật mê người!”
“Thật sự là quá đẹp trai rồi!”
Sau một vòng bị chuốc rượu, Lâm Cảnh Nguyệt có hơi choáng váng, không có cảm giác đến những thứ xung quanh, cô lắc đầu nghĩ, cha thường nói người nhà họ Lâm có thể uống rượu, quả nhiên là không giả! Lâm Cảnh Nguyệt vốn nghĩ đã tránh thoát, muốn đi lấy chút đồ ăn để lấp đầy bao tử, ai ngờ còn chưa đến bàn để thức ăn đã bị một nhóm người khác đến ngăn lại. Định thần nhìn lại, thật tốt! Đây không phải là đám người của phòng hành chính sao? Ở giữa không phải là Trần Huyễn à? Lại còn cười bỉ ổi như vậy!
“Cảnh Nguyệt! Cụng lỵ một cái!” Trần Huyễn hình như uống có chút say, bộ mặt hài hước nhào qua lôi kéo cô cùng uống, đám người phòng hành chính bên cạnh lại ồn ào lên, Lâm Cảnh Nguyệt bất đắc dĩ đành phải uống với Trần Huyễn một ly, nhất thời thu được một tràng khen ngợi.
Thế nhưng có chén đầu thì sẽ có chén thứ hai, đến khi cô cùng đám người ở phòng hành chính uống không sai biệt lắm thì cô phải đỡ bàn mới đứng lên nổi. Trên gương mặt cũng đỏ ửng, say lòng người, ánh mắt mông lung, khóe mắt nhuộm một tầng quyến rũ, nhìn thấy cô như vậy ánh mắt của các nhân viên nam cũng trợn hết cả lên.
Lâm Cảnh Nguyệt rất chóng mặt, lại vẫn suy nghĩ, bản thân lúc này thật sự không bằng khi làm việc ở phòng nhân sự, ít nhất khi uống rượu còn có đồng bọn, chứ vị trí thư ký tổng giám đốc này thật sự quá khổ ép, chỉ có một mình cô! Một mình cô lại uống chung với tất