Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

Lâm Cảnh Nguyệt nhìn Hà Tử Nghiệp nửa ngày lại phát hiện bạn trai của mình cơ bản không hề để ý gì đến cô, như vậy sao được? “Diệp Tử…” Lâm Cảnh Nguyệt uất ức tựa đầu vào bả vai của anh, tại sao lại không để ý tới mình chứ?
Giữa mùa đông, cả người cô cứ như vậy dính vào trên nền gạch, lãnh thật lạnh, cô cau lông mày, đưa tay chống lại Hà Tử Nghiệp, trong miệng lại không ngừng la: “Lạnh…lạnh.”
Nghe được âm thanh của cô, Hà Tử Nghiệp nhanh chóng ôm cô vào ngực mình, tiếp tục tắm rửa cho cô, Dù là uống say con người vẫn biết nơi nào tốt nơi nào không tốt, khi dính vào lồng ngực ấm áp của anh, Lâm Cảnh Nguyệt lập tức không còn lên tiếng, chỉ cố sức chen vào ngực anh, đầu nhỏ nhún nhún, cọ xát đến lòng của Hà Tử Nghiệp cũng tê rần. Cũng bất chấp tất cả, anh nhanh chóng cầm lấy khăn tắm trên kệ lau khô cho cô, sau đó ôm đi vào phòng ngủ.
Đặt cô nhóc đang quang lõa trên giường, Hà Tử Nghiệp từ trên cơ thể trắng nõn của cô hôn từ đầu đến cuối, ban đầu cô chỉ rầm rì vài tiếng nhưng vẫn không đẩy ra, anh liền tùy ý trên người cô muốn làm gì thì làm. Mút mạnh nụ hồng đỏ thắm vừa ngậm đã thẳng đứng lên, vừa châm lửa khắp nơi trên người cô. Làn da của cô cực tốt, nơi nào cũng trơn mượt, Hà Tử Nghiệp yêu thích vuốt ve không buông tay, thậm chí có nơi bị chà xát đến nổi lên dấu đỏ.
Cảm giác tê dịa trên ngực khiến cho Lâm Cảnh Nguyệt không nhịn được nhẹ nhàng ngâm lên một tiếng nhu mị, nghe được âm thanh này Hà Tử Nghiệp nhất thời khí nóng dâng trào, chỉ cảm thấy dưới bụng như nhóm lên một đóm lửa, bao nhiêu nghẹn uất cũng khiến anh muốn nổ tung lên rồi.
Một tay xoa nắn bờ mông khít khao của cô, một tay nắm lấy bộ ngực trắng nõn. Nụ hôn của anh dần dần xuống tới trên bụng cô. Cảm giác không ngừng truyền vào đại não của Lâm Cảnh Nguyệt, toàn thân của cô cũng nóng lên, chỉ cảm thấy có một luồng nhiệt nóng theo bàn tay di động khắp cơ thể, muốn né ra lại cảm thấy không thoải mái, trong đôi mắt mông lung sương mù: “A, uhm, …khó chịu…khó chịu.”
“Nguyệt Nha Nhi…em cảm thấy nơi nào khó chịu, hả?”Hà Tử Nghiệp làm chuyện xấu, vừa hướng đến lỗ tai của cô thổi khí nóng, vừa đem tay lần xuống thăm dò phía dưới cơ thể cô. Nơi nào đó của Lâm Cảnh Nguyệt đã bao giờ chịu được sự trêu chọc như vậy, da thịt non mềm bị bàn tay anh chà đạp, điểm mẫn cảm trên cơ thể cũng bị anh nắm giữ, khắp cả người đều đang bị thiêu đốt, cô cảm thấy trong thân thể trống rỗng: “Diệp Tử…đừng…đừng như vậy…khi dễ em.” Nhìn dáng vẻ như bị ức hiếp như vậy của cô khiến anh hận không được lập tức giương súng ra trận.
Đầu ngón tay đùa bỡn hai điểm đỏ hồng trên ngực, Hà Tử Nghiệp tách hai đùi của cô ra, đem toàn bộ cơ thể của cô mở rộng, đối với anh đây là một tuyệt tác đối với thị giác, cảnh đẹp trước mắt khiến hô hấp của anh trở nên nặng nhọc khắc thường, trên trán cũng rịn một tầng mồ hôi, nhìn chằm chằm huyệt động nho nhỏ màu hồng thắm, miệng nuốt nước miếng một cái, phần dưới bụng cũng đã sớm ra sức chờ phát động.
Tiểu huyệt của cô nhóc rất nhỏ, thật may là đã có chút ướt, khó khăn lắm mới có thể chứa được một ngón tay của anh, có ngốc cũng không cần phải hỏi, anh cũng biết đây là lần đầu tiên của cô, trong lòng tràn đầy yêu thương cùng nhu tình, cho dù thân thể đã muốn bộc phát thật lớn, nhưng anh vẫn cố gắng chịu đựng, anh cũng không muốn làm cô bị thương.
“Ân…Diệp, Diệp Tử…” Lâm Cảnh Nguyệt ngâm nga, chỉ cảm thấy anh đưa một chút gì đó vào cơ thể mình liền hóa giải khát vọng của cô, nhưng mà không đủ, còn chưa đủ. “Muốn…em muốn…”
“Muốn cái gì? Nói ra đi, Nguyệt Nha Nhi” Hà Tử Nghiệp rút ngón tay ra, kề bên lỗ tai cô khàn khàn nói, anh nhìn thấy rõ chất lỏng trong suốt ấm áp bao quanh, ngón tay lại ra ra vào vào, chất lỏng theo đó chảy xuống. Không nhịn được lại tăng thêm một ngón, cô nhóc này thật sự quá chặt.
“Muốn…Diệp Tử., em muốn…” Lâm Cảnh Nguyệt cũng không biết mình muốn cái gì, nhưng lại biết rõ ràng người trước mắt chính là phuowngt hức cứu lấy mình. Bàn tay cô sờ loạn trên người anh, sờ đến cơ bụng sáu múi liền dừng lại, cứ liên tục vuốt ve, giống như đứa bé tìm được đồ chơi yêu thích của mình.
Đâ là trắng trợn quyến rũ! Anh còn có thể nhịn sao? Mồ hôi Hà Tử Nghiệp từng giọt từng giọt rơi trên người Lâm Cảnh Nguyệt, tựa như có thể đốt cháy cả làn da cô. Anh rút ngón tay ra, đỡ hông của cô, động một cái liền đâm thẳng vào.
“Đau…” nước mắt Lâm Cảnh Nguyệt liền chảy xuống, thân thể đau đớn như bị xé rách: “Không…không cần khi dễ em.” Cô cố gắng đẩy người trên cơ thể mình ra, liều mạng chui vào trong chăn, giống như làm như vậy có thể làm tan sự đau đớn này.
“Ngoan, …Nguyệt Nha Nhi, không ai ức hiếp em, đừng động, đừng động.” Hà Tử Nghiệp bị hành động của cô làm cho thiếu chút nữa mất đi lý trí, vội vàng cúi xuống hôn môi của cô, tay cũng dọa quanh điểm mẫn cảm trên người của cô, cố gắng xoa dịu sự đau đớn. Trên mặt cô nhóc vẫn còn nước mắt, nhìn thật đáng thương, cho dù nghẹn đến khó chịu, anh cũng không dám làm liều mà động một cái.
Kéo hai bắp đùi trắng nõn bóng loáng của cô, Hà Tử Nghiệp in lên ấn ký trên


Ring ring