Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
da thịt non mềm, bàn tay cũng không nhàn rỗi, hai luồng mềm mại bị anh xoa nắn đến biến dạng. Dưới sự vuốt ve của anh, lông mày của Lâm Cảnh Nguyệt cuối cùng cũng thả lỏng, thân thể cũng bắt đầu uốn éo, trong miệng cũng thoát ra lời rên rỉ, Hà Tử Nghiệp biết được giai đoạn đau đớn đã qua.
Anh không cần ẩn nhẫn nữa, đem hai đùi của cô vòng qua bên hông mình, dùng sức đụng mạnh. “A, Diệp…Diệp Tử.” Khoái cảm mãnh liệt đột nhiên ập tới khiến Lâm Cảnh Nguyệt không thể chịu nổi, cô ngửa đầu rên rỉ, ánh mắt mông lung nhìn người đàn ông trên người, bắt lấy cánh tay anh, giống như đang tìm lấy cảm giác an toàn.
“Nguyệt Nha Nhi…Chính là anh, chính anh!” người trước mặt động tác mãnh liệt, lời nói ra lại hết sức dịu dàng, anh cúi đầu ngậm lấy lưỡi, hôn cô thật sâu, trao đổi hơi thở cho nhau, Lâm Cảnh Nguyệt vòng tay lên lưng anh, xem anh như chỗ dựa duy nhất: “Chậm…chậm một chút.”
Hà Tử Nghiệp không để ý tới cô, há miệng ngậm lấy điểm đỏ ửng của cô, nhẹ nhàng mút vào, mơ mơ hồ hồ hỏi: “Thoải mái không?”
“Không…không, quá nhanh…”
“Không?” Hà Tử Nghiệp nhíu mày, ôm cô vào ngực, để cô ngồi trên đùi mình: “xem ra anh còn chưa thật cố gắng.” nói xong liền dùng sức va chạm.
“A a…”
“Nói, thoải mái hay không?”
“Thoải…thoải mái…ưm…”
“Có muốn hay không?”
“Muốn…A… muốn…”
Bộ ngực của Lâm Cảnh Nguyệt theo động tác của Hà Tử Nghiệp mà run rấy không ngừng, mang theo một độ cong mềm mại, nhìn thấy ánh mắt của Hà Tử Nghiệp như thêm bùng cháy, một bên anh ra sức đụng mạnh vào cơ thể cô, lại vừa hôn khắp trên người, bàn tay nắm thật chặt, đè ép hai bờ mông, dùng sức ép cô vào phía anh, dán chặt vào anh không chừa một kẻ hở, thân thể theo tiết tấu của anh mà đông đưa.
“Nói! Nói em yêu anh!” Anh cường thế ra lệnh, phần dưới không ngừng ra vào bên trong cơ thể cơ, một dòng chất lỏng từ trên người cô chảy thẳng, nhỏ giọt đến vũ khí trên người anh, nơi hai người giao hòa dính dính một mảng.
“Em…em yêu…A a … Anh.”
“Tiếp tục!”
“Em…yêu anh…”
Trong phòng chỉ còn lại tiếng nước chảy dính dính, cùng với tiếng rên mềm mại của phụ nữ và tiếng thở dốc của đàn ông, xen vào đó thỉnh thoảng là lời tâm tình khiến người khác phải đỏ mặt, nghe vào thật sự rất dâm mị.
Nhớ tới đây là lần đầu tiên của cô, Hà Tử Nghiệp cũng muốn ra sức giày vò, chỉ lầm một lần liền bỏ qua cho cô, dĩ nhiên không thể tin anh lại có thể tốt bụng như vậy, người này chưa bao giờ chịu mua bán thua thiệt, phần còn thiếu hôm nay sớm muộn gì cũng phải bù lại vào ngày mai.
Vô Hạn Cưng Chiều
Buổi sáng sau khi say rượu tất nhiên là không dễ chịu, Lâm Cảnh Nguyệt vừa mở mắt đã cảm thấy đầu như búa bổ, quan trọng nhất là tại sao thân thể lại còn đau? Mặc dù có chút mơ hồ, nhưng cô có thể cảm giác được, hơn nữa…lại đau ở chỗ cô khó mở miệng nhất, Lâm Cảnh Nguyệt chớp mắt, quay đầu lại đã nhìn thấy đôi mắt xanh đen của Hà Tử Nghiệp đang nhìn mình. Trong cái nhìn đó ngập tràn dịu dàng và cưng chiều, nhìn thấy cô tỉnh, lại tặng một nụ cười khó thấy: “Nguyệt Nha Nhi, buổi sáng tốt lành.”
Lâm Cảnh Nguyệt lặng lẽ quay đầu lại, nhìn thấy anh cô liền nhớ ra chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua, cô ở dưới thân anh tùy tiện rên rỉ, người này lại còn ép buộc cô nói những lời mắc cỡ kia…Lâm Cảnh Nguyệt gương mặt nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, thật sự là …quá dâm đãng rồi, cô vẫn không thể tin người đó lại là chính mình!
Nhìn thấy cô không nói lời nào, Hà Tử Nghiệp cũng biết rằng cô đang xấu hổ, một tay ôm lấy chiếc đầu nhỏ nhỏ của cô vào ngực mình, tâm tình của anh rất tốt, hôn bẹp lên mặt cô một cái: “Xấu hổ?” Cái này không phải là nói nhảm sao, không nhìn thấy mặt cô cũng đã phát sốt rồi sao? Cô phát hiện hứng thú của người này càng ngày càng tệ hại rồi! Nhưng vì sao cô lại phải thẹn thùng? Đây là nhà của cô, giường của cô, huống chi đây là việc hai người cũng làm, cũng không phải chỉ mỗi mình cô, vì sao chỉ có mình cô phải ngượng ngùng ? Hơn nữa, cho dù có xấu hổ, cô cũng phải nghẹn trở lại, không thể trước mặt người này lộ ra ngoài!
Nghĩ tới đây, Lâm Cảnh Nguyệt chợt thấy có thêm khí thế, cô ngẩng đầu liếc nhìn Hà Tử Nghiệp, chọt chọt lồng ngực kiên cố của anh: “Từ nay về sau anh chính là người của em rồi đó.”
Lâm Cảnh Nguyệt ngâm mình trong nước ấm, từng cảnh từng cảnh đêm qua và sáng nay xẹt qua trước mắt, không nhịn được bĩu môi mắng một câu: “Cầm thú!” trên mặt lại mang theo một tia ngọt ngào, bọn họ rốt cuộc cũng bước đến bước cuối cùng, mặc cho tương lai như thế nào, ai cũng không thể đoán trước, nhưng nếu cô đã giao mình cho anh, sẽ toàn tâm toàn ý tin tưởng anh. Hai kiếp, cô chỉ có một mình anh, mặc dù anh không biết, nhưng chỉ cần trong lòng cô hiểu rõ là được rồi.
Trên người mặc dù có chút không thoải mái, nhưng cũng không đến mức bước đi không nổi, cô biết anh nhất định sẽ hết sức dịu dàng, mới có thể khiến cho cô sau khi trải qua lần đầu tiên vẫn có thể hoạt động như bình thường, sự tỉ mỉ dịu dàng như vậy vốn không thuộc về anh, nhưng anh lại vì