Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.

Bị Đánh!
Từ nay về sau, Hà Tử Nghiệp càng ra sức nương nhờ trong nhà Lâm Cảnh Nguyệt, hai người nghiễm nhiên trở thành trạng thái “cộng cư”. Mặc dù Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy có chút thẹn thùng, nhưng cũng không chống lại ý muốn của người nào đó, lại cũng không muốn tách ra khỏi anh, nên cũng ỡm ờ cho xong. Đến lúc này, quan hệ của hai người trở nên đột nhiên tăng mạnh, gắn kết như keo sơn.
Bên này, hai người ngọt ngào, nhưng Hàn Mộ Vân bên kia thì lại khổ không thể tả, Trần Mạt Lỵ bước vào căn nhà của hắn tại thành phố A, không chỉ đem nhà hắn làm cho rối loạn, khi cơn nghiện phát tác thì gặp cái nào đập cái đó, Hàn Mộ Vân mỗi ngày bận rộn với công việc còn phải không thể không chăm sóc cô ta, lại phải nhịn trước tính khí đại tiểu thư, chỉ mới mấy tuần lễ, Hàn Mộ Vân đã cảm thấy chịu hết nổi, cơ hồ muốn gọi điện cho cha mẹ của Trần Mạt Lỵ để bọn họ đến đón con gái trở về.
Nhưng chưa đợi hắn hành động, trong nhà đã nổi sóng, nguyên nhân là là trong điện thoại của Hàn Mộ Vân có một tấm hình. Đó là tấm hình hắn lén chụp sau khi bị Lâm Cảnh Nguyệt từ chối. Lúc đó, Lâm Cảnh Nguyệt đang đứng yên trước bồn hoa công ty, gương mặt điềm tĩnh nhìn những đóa hoa khác nhau trong bồn. Ánh mặt trời mùa thu xuyên qua cành lá vẩy lên người cô, dát lên người cô một tầng ánh sáng vàng nhạt, cô hơi cúi đầu, sợi tóc đen được vén sau tai, hơi hiện ra gò má trắng như bchj ngọc. Bởi vì không bị tóc che đi, cảnh vật trước mắt càng thêm rõ ràng, cô khẽ mỉm cười, mắt cong cong, khóe môi nhếch lên, đôi mắt to sáng tràn đây vẻ trẻ trung vui vẻ.
Hàn Mộ Vân cũng không bỏ lỡ cơ hội, nhanh tay chụp lại, hình ảnh đẹp như vậy nên giữ lại, huống chi, mỗi ngày hắn đều rất nhớ nhung cô, cho dù cô ghét hắn.
Nhìn thấy Trần Mạt Lỵ sắp không thể hít thở, Hàn Mộ Vân nhìn chằm chằm ả chừng một phút mới thả lỏng, hắn lạnh lùng nhìn ả: “Cút đi, cút ra khỏi tầm mắt của tôi, sáng sớm ngày mai cô lập tức cút trở về thành phố S! Trở về nhà của cô! Quan hệ của chúng ta kết thúc!”
“Không! Không!” Trần Mạt Lỵ níu chân hắn khẩn cầu, cả mặt đã đầy nước mắt: “Mô Vân, van cầu anh, không nên làm như vậy! Anh quen đã đồng ý với cha tôi cái gì sao? Anh quên rồi sao?!”
“Trần Mạt Lỵ, cô nghe cho rõ đây!” Hàn Mộ Vân một cước đá văng ả, nhìn dáng vẻ của ả mà cảm thấy buồn nôn: “Là nhà của cô cầu xin tôi đấy!”
Nhất thời, lòng Trần Mạt Lỵ tràn đầy tuyệt vọng, hắn thật sự một chút lưu luyến đối với cô cũng không có. Tại sao, bọn họ cùng lớn lên, hơn nữa, hắn cũng đồng ý giúp cô cai nghiện. Tại sao lại bất chợt giữa chừng cái gì cũng thay đổi? Trần Mạt Lỵ cắn chặt môi, ngay cả trong miệng nếm được mùi máu tanh cũng không để ý. Nhất định là bị con tiện nhân kia quyến rũ! Nhất định là như vậy! Ánh mắt của ả từ từ sáng lên, dường như có thể đâm bị thương tất cả mọi vật xung quanh.
Sáng ngày thứ hai, trước khi đi làm Hàn Mộ Vân đã lạnh lùng để lại một câu: “Cút nhanh lên.” Liền khởi động xe đi làm, không hề nhận thấy Trần Mạt Lỵ có chút khác thường.
Lâm Cảnh Nguyệt không biết Trần Mạt Lỵ làm sao tìm được mình, nghe thông báo có người tìm mình, cô có chút nghi ngờ, đến khi cô nhìn thấy Trần Mạt Lỵ, chưa kịp kinh ngạc, trên mặt đã cảm thấy đau rát, Trần Mạt Lỵ giơ tay, đứng trước loa thông báo của công ty chửi mắng: “Tiện nhân! Hồ ly tinh! Lại dám quyến rũ Mộ Vân, cô có biết xấu hổ hay không?”
Lâm Cảnh Nguyệt hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy huyệt thái dương muốn nổ tung, kiếp trước một cái tát, lần này lại một cái tát! Cô ta thật sự cho rằng cô rất dễ bị ức hiếp rồi. Lâm Cảnh Nguyệt cao 1m7, so với Trần Mạt Lỵ cao hơn một cái đầu, cô từ trên cao nhìn xuống người đàn bà điên trước mặt, âm thanh lạnh lạnh bình tĩnh, không có chút dáng vẻ bị đánh trước mặt đám đông: “Tiểu thư, cô đừng cho rằng Hàn Mộ Vân của cô là miếng mồi ngon, loại người đó tôi đây còn khinh thường đi quyến rũ!” Cô đưa tay lau gò má sưng đỏ của mình, chậm rãi nhếch môi cười: “Nhưng mà cô, chỉ có một người đàn ông cũng quản không được, cô xem tôi nên nói cái gì về cô đây?”
“Cô!” Trần Mạt Lỵ bị cô chọc tức đến run cả người, đang muốn mở miệng nói chuyện, thình lình Lâm Cảnh Nguyệt đã tát tới một cái, đánh đến đầu ả nghiêng nghiêng: “Coi chừng chồng của cô cho kỹ, tôi cùng với hắn không có quan hệ, về sau không cần lại đến khiến tôi ghê tởm.”
Nói xong, Lâm Cảnh Nguyệt muốn quay người rời đi, lúc này đã không ít người vây quanh đúng nhìn, xem náo nhiệt, vài ba người tụ chung một chỗ bàn luận xôn xao, Lâm Cảnh Nguyệt cười lạnh, người muốn đứng nhìn chuyện của người khác để cười nhạo, không chừng một ngày nào đó sẽ lại bị người khác cười nhạo lại thôi.
“Tiện nhân! Cô đứng lại đó cho tôi!” Trần Mạt Lỵ dĩ nhiên không để cho Lâm Cảnh Nguyệt rời đi, ả nhào tới cứng rắn lôi kéo trang phục của Lâm Cảnh Nguyệt trở lại: “Cô dám đánh tôi! Cô lại dám đánh tôi!” Ả điên cuồng lẩm bẩm, vừa ra sức xâu xé trên người của Lâm Cảnh Nguyệt, sức lực hết sức hung ác, giống như muốn đem thân thể của cô xé nát.
Lâm Cảnh Nguyệt vốn không muốn cùng ả ta so đo, thế nhưng người này lại nhất quyết kh