Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1236 lượt.
ông buông, cô muốn đem tay của ả trên người mình kéo xuống, thình lình nghe được một âm thanh quen thuộc: “Này, cái người điên kia, cô buông tay ra cho tôi!” Lâm Cảnh Nguyệt vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Trần Huyễn mang giày cao gót xiêu xiêu vẹo vẹo chạy tới, đẩy Trần Mạt Lỵ ra, đem Lâm Cảnh Nguyệt kéo về bảo vệ sau lưng, giống như gà mẹ: “Cái người điên này, cô thử động đến Cảnh Nguyệt một cái nữa xem!”
Trần Mạt Lỵ mặc dù rất càn rỡ, cũng có lẽ bởi vì hút thuốc phiện mà thỉnh thoảng cũng biết làm một số chuyện điên cuồng, nhưng ả tuyệt đối không ngu, bây giờ, nhìn Lâm Cảnh Nguyệt có người tới giúp cũng biết mình không thể chiếm được lợi thế, liền ra vẻ là người có khí thế, nâng cằm nhìn Lâm Cảnh Nguyệt chất vấn: “Tiện nhân, nói cho cô biết, Hàn Mộ Vân tuyệt đối sẽ không coi trọng cô! Cô cho rằng với khuôn mặt ma mị thì muốn làm gì thì làm sao? Thấp hèn, cô vĩnh viễn đều là người thấp hèn!”
“Nhưng mà, đúng là tiện nhân thích bám lấy người có tiền, còn mơ tưởng tiến dần từng bước? Cô nên nằm mơ giấc mộng Xuân thu đi!”
Trí nhớ hai kiếp trùng trùng điệp điệp kéo tới, Lâm Cảnh Nguyệt đột nhiên cảm thấy thật sự tức giận, cô thế nào? Cô làm gì sai? Khi cô chung một chỗ với Hàn Mộ Vân cơ bản không biết hắn đã kết hôn rồi, người kia trước mặt cô thề son sắ bảo đảm hắn chỉ có một người, cho đến khi chết cô mới biết được chân tướng. Mà bây giờ, cô đã tận tâm né tránh hắn, tại sao vẫn bị những chuyện không thể hiểu của hắn dính đến?
Cô nuốt không trôi giọng điệu này! Đang nghĩ muốn tiến lên cho cô ta một bài học, Trần Huyễn đã ghé vào tai cô nói nhỏ một câu: “Mình đã thông báo cho Hà Tử Nghiệp rồi!”
Lâm Cảnh Nguyệt kinh ngạc nhìn Trần Huyễn, cô ấy lcus nào lại thận trọng khi làm việc vậy chứ? Trần Huyễn bị cô nhìn có chút xấu hổ: “Bạn…ánh mắt bán như vậy là có ý gì chứ? Mình không phải sợ bạn chịu thiệt sao?”
“Cám ơn!” Hai kiếp, mặc kệ ai thay đổi, Trần Huyễn vẫn cứ như cô nghĩ, đời này có một người bạn như vậy thì có gì trân quý bằng nữa chứ.
“Cám ơn cái rắm!” Trần Huyễn liếc mắt, cô bạn này còn khách khí với mình nữa chứ: “Đừng sợ, chị bảo kê em!” Lâm Cảnh Nguyệt dở khóc dở cười nhìn dáng vẻ đàn chị của Trần Huyễn, nhưng trong lòng lại rất ấm áp, Trần Huyễn, trong cuộc sống của cô, không ai có thể thay thế.
“Tôi cho cô biết! Muốn giương oai thì về nhà mà giương, Cảnh Nguyệt nhà chúng tôi đã có bạn trai, đừng có đem cái bô mà chụp lên đầu của cô ấy, cái người Hàn Mộ Vân kia, cho dù là mua một tặng một chúng tôi cùng không cần!” lời này của Trần Huyễn thật sự quá tuyệt, Trần Mạt Lỵ tức giận run cả người, vừa định phản bác lại đã bị một âm thanh cắt đứt: “Mọi người đều đứng ở đây làm gì?” Âm thanh đàn ông lạnh lẽo khác thường, giống như bất thình lình, khiến cho mọi người không nhịn được rùng mình.
Hà Tử Nghiệp vừa nhận được điện thoại của Trần Huyễn liền vội vàng chạy xuống, mặc dù chưa hiểu rõ được chuyện gì, nhưng nghe khẩu khí của Trần Huyễn cũng cảm thấy chuyện không ổn, chỉ sợ cô gái của mình bị thua thiệt, một giây cũng không dám chậm trễ chạy nhanh xuống lầu.
Mọi người nhìn thấy Hà Tử Nghiệp tới, ngay cả việc tò mò đối với chuyện cẩu huyết hơn cũng không dám vây xem, nhanh chóng chạy về làm chuyện của mình, chỉ là lỗ tai đều dựng cả lên, khi Hà Tử Nghiệp đi tới trước mặt Lâm Cảnh Nguyệt, gò má sưng đỏ của cô đã đập vào mắt của anh. Anh tự tay vỗ nhẹ lên gương mặt của cô, trong mắt hết sức ôn nhu: “Đau không?”
Lâm Cảnh Nguyệt lắc đầu một cái không nói gì, anh tới, anh rốt cuộc cũng tới. Ấm ức hai kiếp vào giờ phút này lập tức bộc phát, nước mắt Lâm Cảnh Nguyệt chậc chậc rơi xuống. Lòng Hà Tử Nghiệp đau nhói, ôm chặt cô vào ngực, in trên trán cô một nụ hôn: “Ngoan, không đau, lát nữa anh đưa em về nhà.”
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đã trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, vô cùng tàn nhẫn: “Xem ra tôi đối với các người còn quá nhân từ!” Âm thanh của anh rất nhỏ, thay vì nói là đang nói với Trần Mạt Lỵ, còn không bằng nói anh đang tự một mình nỉ non, trừ Lâm Cảnh Nguyệt không ai nghe thấy anh đang nói gì.
Cùng Nhau Đến Bạc Đầu.
Trần Mạt Lỵ vừa thấy Hà Tử Nghiệp, đầu đang ngẩng cao nhất thời thấp xuống. Trong lòng hốt hoảng, ả hồ ly kia lại là bạn gái của người này? Nếu ả sớm biết, ả tuyệt đối sẽ không tới đây! Ả cũng là được cưng chiều mà lớn lên, chưa từng sợ qua bất cứ ai, nhưng người này không giống như vậy, từ lần đầu tiên ả nhìn thấy người này, ả đã không dám đi trêu chọc hắn. Đây là một loại trực giác, thay vì nói là trực giác của phụ nữ, chẳng bằng nói đây chính là loại cảnh giác của kẻ kinh doanh ma túy hình thành.
“Hà …Hà Tử Nghiệp.” Ả miễn cưỡng duy trì gương mặt tươi cười, nhưng giọng nói không tự giác có chủ run rẩy.
“Đến tìm Hàn Mộ Vân ?” con ngươi của Hà Tử Nghiệp tối như mực, dường như một chút ánh sáng cũng không chen vào được, giống như hút hết mọi vật trên thế gian này vào đó. Cả người Trần Mạt Lỵ lạnh băng, nhanh chóng cúi đầu, gật đầu lung tung, thật ra ả tới đây làm gì thì ai