Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
cô mà có thể như vậy, có lẽ cô may mắn, mặc dù lúc này chỉ còn có mình cô.
Khi Lâm Cảnh Nguyệt đang bôi sữa tắm, âm thanh Hà Tử Nghiệp đã vang lên bên ngoài, mang theo một chút lo lắng khó phát giác: “Cảnh Nguyệt, còn chưa tắm xong sao?”
“A, cũng sắp xong rồi.” Chợt nghe thanh thanh âm của anh trầm xuống, nhịp tim lập tức liền tăng nhanh, Lâm Cảnh Nguyệt vừa trả lời, vừa tăng nhanh động tác của mình. Bỗng nhiên, cửa phòng tắm răng rắc vang lên, Lâm Cảnh Nguyệt kinh hoảng xoay người lại, phát hiện Hà Tử Nghiệp lại đang đi vào.
Chuyện này…có thể đừng khiến cho chịu cô kích thích lớn nhất như vậy chứ? Có thể hay không?
“Anh…anh vào làm gì?” Lâm Cảnh Nguyệt che ngực lại, khuôn mặt có chút kinh hoảng, run rẩy không biết phải làm sao, dáng vẻ hoang mang sợ hãi nhìn anh khiến Hà Tử Nghiệp thật sự buồn cười. Anh chau chau mày đi tới trước mắt cô, mở vòi sen, vô tội nói: “Đương nhiên là tắm.”
Tắm thì cũng đợi lát nữa không được sao? Cô cũng sắp tắm xong rồi! Nhưng khi nhìn thấy sự chế nhạo trong ánh mắt của anh, biết anh đang cố ý đùa mình, Lâm Cảnh Nguyệt tức giận đến ngứa răng, quá ghê tởm! Ăn sạch sành sanh lại còn dám lớn lối như vậy! “Anh tránh ra! Em lập tức đã tắm xong rồi!”
“Không sao, em cứ tắm.” Nói xong Hà Tử Nghiệp ôm ngực nhìn Lâm Cảnh Nguyệt, bày tỏ dáng vẻ chuẩn bị đứng nhìn cô tắm. Lâm Cảnh Nguyệt vừa tức vừa xấu hổ, quả thật là không biết phải làm sao, Hà Tử Nghiệp nhìn cô tức giận đến sắp khóc, cũng biết không thể quá mức, điều chỉnh lại vòi sen, bắt đầu giúp cô tắm rửa bọt xà phòng trên người, dĩ nhiên, trên thực tế tâm tư muốn chiếm tiện nghi là hơn phân nửa: “Được rồi, được rồi, không đùa em nữa, thức ăn đã chuẩn bị xong rồi, tắm xong liền đi ăn, đợi lát nữa bị lạnh lại không tốt.”
Lâm Cảnh Nguyệt cúi đầu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, cũng không tiện nói cái gì nữa, chỉ là phẫn hận đá anh một cước, dù sao cũng không phải là chưa nhìn, chưa sờ qua, vấn đề cũng chỉ là số lượng, lại nói, chính anh cũng đang trần truồng, cô sợ cái gì. Nghĩ như vậy, Lâm Cảnh Nguyệt trở nên bình tĩnh, bắt đầu trợn to mắt ăn đậu hũ của Hà Tử Nghiệp.
Hà Tử Nghiệp đối với hành động của cô có chút dở khóc dở cười, thật ra anh đã sớm biết cô nhóc nhà anh rất ưa thích cơ bụng của mình, mắt cũng đang nhìn dính lên trên bụng của anh: “Có muốn sờ một cái không?”
“Muốn!” Lâm Cảnh Nguyệt nhìn đến quên hết mọi chuyện, vừa nghe thấy đề nghị của Hà Tử Nghiệp lập tức theo phản xạ trả lời, sau khi phản ứng kipkj, gương mặt nhanh chóng bốc cháy, Hà Tử Nghiệp vuôt cuốt chiếc đầu nhỏ ướt nhepjc ủa cô, cầm lấy bàn tay cô đặt lên cơ bụng xinh đẹp của mình: “Thích?”
Dù sao cũng bị đoán được, Lâm Cảnh Nguyệt như chiếc vò đã sứt mẻ, thoải mái gật đầu thừa nhận: “Thích.” Còn không sợ chết nói thêm một câu: “So với Ngô Ngạn Tổ giống nhau như đúc.” Lời vừa dứt liền cảm thấy một làn gió lạnh lẽo từ phía trên, cả người cũng phát run, lúc này mới nhận ra mình đã nói lời không nên nói.
“Ngô Ngạn Tổ?” Hà Tử Nghiệp nghiến răng, cô gái của anh lại đang từ thân thể của anh nghĩ đến người đàn ông khác? “Em thích hắn?”
Chống đỡ với cơn thịnh nộ của Hà Tử Nghiệp, Lâm Cảnh Nguyệt liên tục lắc đầu, ra vẻ vô tội: “Không có, không có, em chỉ thích một mình Diệp Tử thôi.”
“Hả?” Hà Tử Nghiệp chọn môi, sự kiên cường trên mặt lại trở nên vô cùng âm tà: “Anh sao lại có cảm giác là em đã vô thức nói ra lời thật lòng?”
Lâm Cảnh Nguyệt bị anh bức đến phía tường, nhìn thấy sắp va vào, cô cắn răng một cái, chụp khăn tắm trên kệ nhanh chóng quấn lên người, nhanh chóng liếm lên môi Hà Tử Nghiệp, nhân lúc anh còn sững sờ, giở hết sức lực chạy như một làn khói thoát ra khỏi phòng. Cho đến khi đóng lại cửa phòng tắm mới có thể thở dài một hơi, phù, cuối cùng cũng an toàn!
Hà Tử Nghiệp bất đắc dĩ lắc đầu sờ sờ môi mình, sức ảnh hưởng của cô đối với mình quá lớn, một nụ hôn nho nhỏ cũng khiến mình bị mê hoặc ròi. Thôi, theo nàng vậy, dù sao cũng có lúc buộc cô phải nói thật, mình mới không quan tâm nhiều như vậy, nghĩ vậy, lòng Hà Tử Nghiệp trở nên nhẹ nhõm, tốc độ tắm cũng nhanh hơn, anh muốn cùng ăn cơm với cô nhóc của mình, cô rất thích náo nhiệt, ăn cơm một mình sẽ rất cô đơn.
Kết quả là nguyên một ngày hôm nay Hà Tử Nghiệp đùa qua, Lâm Cảnh Nguyệt giỡn lại, hai người đã ở nhà suốt một ngày, thật không cảm thấy vô vị. Đến buổi tối, Lâm Cảnh Nguyệt cảnh giác đem toàn bộ thân mình bao bọc thân chặt, dù sao ngày mai cô còn phải đi làm, không thể tiếp tục để anh làm xằng làm bậy.
Nhưng mà, khi tắt đèn, Hà Tử Nghiệp chỉ hôn lên trán cô một cái, nói ngủ ngon xong liền nằm xuống, nghe lời đến nghi ngờ, trong lòng Lâm Cảnh Nguyệt mặc dù cảm thấy kỳ quái, nhưng cô không thể làm gì khác bởi vì anh cũng không có làm gì hơn, như vậy cứ dần dần ngủ thiếp đi, đến khi xác nhận cô thật sự đã ngủ thiếp, Hà Tử Nghiệp mới mở ra đôi mắt sắc bén.
Tay anh lưu luyến trên gương mặt cô, cảm giác làn da bóng loáng nhẫn nhụi của cô: “Em là của anh, chỉ một mình anh...”. Hà Tử Nghiệp đem cô nhóc đang ngủ ngon ngọt ôm nhẹ vào trong ngực, nhỏ g