Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1220 lượt.
iọng lẩm bẩm. Cảm giác được lấp đầy trong ngực, anh cuối cùng cũng nhắm mắt lại.
Hà Tử Nghiệp cuối cùng vẫn là Hà Tử Nghiệp, mặc kệ ở trước mặt Lâm Cảnh Nguyệt có bao nhiêu dịu dàng, bao nhiêu cưng chiều, sự cố chấp bá đạo trong anh vẫn không một chút thay đổi, chẳng qua khi đưa mặt về pháo người mình yêu, anh đã đem gương mặt trong bóng tối ẩn giấu đi mà thôi. Nếu có một ngày, có việc dụ ra con dã thú ẩn giấu trong lòng anh, thì đó tuyệt đối là rất đáng sợ.
Lại Thấy “Vị Chuối Tiêu”.
Lúc đi làm, Lâm Cảnh Nguyệt đương nhiên vẫn ngồi trên xe của Hà Tử Nghiệp, từ miệng của anh, cô đã biết rõ chuyện xảy ra ngày hôm đó, mặc dù hận không thể nhào tới cắn Hà Tử Nghiệp vài cái, nhưng cô cũng hiểu, tình huống lúc đó một mình cô không thể tự trở về, ai dà, công khai thì công khai, cô là quang minh chính đại nói yêu đương, ai muốn nhìn nhận như thế nào thì cũng đành chịu? Nhưng mà nghĩ đến Hà Tử Nghiệp từng ban bố cái gọi là “lệnh cấm yêu” trong quy định của công ty, cô cảm thấy có chút chột dạ, đây có tính là biết luật phạm luật không?
Không ngờ, vừa mới nói với Hà Tử Nghiệp, người ta cơ bản không quan tâm đến chuyện này, anh không chút để ý, vừa để tay lên khuy áo vừa nói: “Sợ cái gì, nhân viên với nhân viên không được yêu đương, mắc mớ gì đến chúng ta? Chúng ta là ông chủ và nhân viên.” Hà Boss thật là mạnh mẽ, Lâm Cảnh Nguyệt đối với loại logic này của anh không thể không thán phục, nhưng mà, nếu anh nói không có việc gì thì chắc sẽ không sao đâu, dù sao cũng là công ty của anh cơ mà!
Không thể chối bỏ, việc Hà Tử Nghiệp cùng Lâm Cảnh Nguyệt nói chuyện yêu đương đã làm nổi dậy cơn sóng thần trong công ty, vốn vẫn còn một nhóm người tự lừa mình dối người thầm nghĩ: Đây nhất định chỉ là hiểu lầm! Nhưng khi thấy Lâm Cảnh Nguyệt cùng Hà Tử Nghiệp cùng xuất hiện, một điểm ảo tưởng cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn biến mất!
Hà Tử Nghiệp là ông chủ, dĩ nhiên không ai dám trực tiếp hỏi chuyện của anh và Lâm Cảnh Nguyệt, nhưng Lâm Cảnh Nguyệt lại không phải như vậy, ngày đầu tiên đi làm sau buổi dạ tiệc tổng kết cô đã bị một đám người vây công, đủ loại câu hỏi theo nhau mà đến, khiến cho cô đến trả lời cũng không xuể.
Trần Mạt Lỵ ngẩn người, hình như không hiểu ý của Lâm Cảnh Nguyệt, đến khi thang máy ngừng lại tại tầng 48, đầu của cô mới khai sáng, ả nhân viên quèn này đang thay đổi cách thức mắng mình! Trần Mạt Lỵ nhất thời giận dữ: “Cô đứng lại đó cho tôi, cô lặp lại lần nữa thử xem? Cô là cái thứ gì, dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Nghe lời la mắng của cô ta, đầu Lâm Cảnh Nguyệt vẫn không quay lại, cùng với loại phụ nữ như vậy so đo thật sẽ khiến cho mình mất phẩm giá, cô khinh thường.
Trần Mạt Lỵ nhìn bóng lưng yểu điệu của Lâm Cảnh Nguyệt đến đỏ cả mắt, “Tiện nhân ! Tiện nhân!” Ả mắng điên cuồng, thở gấp, tay cũng run rẩy. Đến khi thang máy mở ra thêm lần nữa, ả mới sửa lại đầu tóc một chút, điều chỉnh tốt vẻ mặt, giống như một con khổng tước kiêu ngạo đi thẳng đến phòng làm việc của Hàn Mộ Vân.
“Sao cô lại tới đây?” Nhìn thấy Trần Mạt Lỵ , sắc mặt Hàn Mộ Vân vô cùng khó coi, hắn đã giúp ả cai nghiện mấy tuần lễ, muốn ả khá hơn thì ngay lập tức trở về thành phố A, giải thoát cho ngôi nhà kia, nhưng tại sao người đàn bà này lại muốn bám đến cùng?
“Em tới chăm sóc cho anh đó! Ông xã!” Trần Mạt Lỵ đi đến bên cạnh Hàn Mộ Vân, tựa sát vào ngực hắn, giọng nói ngọt ngào ngấy ngấy.
Hàn Mộ Vân nhẫn tâm đẩy ả ra, cười nhạo một tiếng: “Chăm sóc tôi? Cô biết làm việc nhà hay là biết nấu cơm?” Mấy ngày nay, tâm tình của hắn có chút sa sút, cảnh tượng Hà Tử Nghiệp ôm Lâm Cảnh Nguyệt rời đi trong buổi tổng kết cuối năm chợt lóe trước mắt hắn, mỗi lần nhớ lại cũng đều khiến hắn điên cuồng, Lâm Cảnh Nguyệt là người được hắn coi trọng, tại sao lại đi theo người khác? Cho dù người đó có là bạn tốt của hắn cũng không được! Cho dù cô vốn chính là bạn gái của hắn ta cũng không được!
Nhưng chính hắn cũng không biết vì sao cô ấy lại chán ghét hắn như vậy, hắn không biết phải làm sao mới có thể hóa giả hiểu lầm giữa hai người, đoạt cô trở về. Mỗi ngày nhìn hai người bọ họ cùng đi cùng về, trong tim hắn đau đớn giống như bị dao cắt, nỗi đau tan nát cõi lòng này mỗi giây mỗi khắc đều đang nhắc nhở hắn, người con gái của mình đang bị người khác đoạt đi, đang ở trong ngực của người khác, thạm chí bị người khác đè phía dưới thân! Hắn bị loại tâm tình như vậy hành hạ đến điên rồi, mà lúc này Trần Mạt Lỵ lại cố tình xuất hiện trước mặt hắn, vừa đúng đụng phải trên họng súng.
“Ông xã, người ta sẽ học mà!” Trần Mạt Lỵ đi đến phía trước, ba ba nhìn hắn, dáng vẻ rất đáng thương.
“Đừng kêu hai chữ kia, ghê tởm!” Hàn Mộ Vân chán ghét nhíu mày một cái, ai có thể nói cho hắn biết ả đàn bà này đang bị trúng phải loại tà gì sao? Bình thường rõ ràng đều mang dáng vẻ điên cuồng, hiện tại vì sao lại đột nhiên làm nũng với hắn hả? Làm cho hắn nỏi hết da gà mà!
Trần Mạt Lỵ vốn cũng không phải là người vừa vặn gì, có thể vì Hàn Mộ Vân làm