Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
p mắt long lanh sáng rỡ, cái miệng nhỏ hồng hồng khẽ mở, lộ ra hàm rắng trắng như ngọc, mơ hồ có thể nhìn thấy đầu lưỡi màu hồng bên trong, màu trắng và màu hồng nhìn thật vô cùng mê người.
Hà Tử Nghiệp cúi xuống khẽ hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thay áo ngủ leo lên giường, đem cô ôm vào trong ngục cũng nhắm hai mắt lại, cô muốn ngủ thì anh sẽ thao cô cùng ngủ, không có cô léo réo bên tai, anh cũng không muốn tỉnh. Lâm Cảnh Nguyệt bị động tác của Hà Tử Nghiệp kinh động, hơi mở mắt, mờ mịt nhìn người đang cố sức ôm chặt mình mơ mơ màng màng nói: “Về rồi…”
“Ừm, ngủ đi.” Hà Tử Nghiệp nắm tay thật chặt để cô dán chặt lên cơ thể mình, Lâm Cảnh Nguyệt không biết lầm bầm câu gì liền ngủ tiếp. Trong phòng, thời gian lẳng lặng trôi, lại giống như đang ngừng lại, an nhiên mà tốt đẹp.
Trước sinh nhật Hà Tử Nghiệp một ngày, Lâm Cảnh Nguyệt làm như không nhìn thấy ám hiệu liên tiếp của anh, việc nên làm vẫn cứ làm, không hề có ý định chuẩn bị tặng quà cho Hà Tử Nghiệp, Hà Tử Nghiệp cho dù có gấp cũng không thể không biết xấu hổ trực tiếp mở miệng hỏi cô, chỉ có thể đau khổ chịu đựng qua một ngày, trong lòng rất ngứa ngáy. Lâm Cảnh Nguyệt đem mọi phản ứng của anh thu vào trong mắt, vuốt chiếc hộp nhỏ trong túi xách cười trộm, để cho anh gấp gấp đi, dù sao quà tặng của cô cũng chính là cái này!
Gương mặt Hà Tử Nghiệp băng bó cả ngày, cả công ty đều cảm thấy ông chủ của mình đang bức bối, mọi người đều nơm nớp lo sợ, cẩn thận, còn không ngừng liếc trộm Lâm Cảnh Nguyệt, muốn từ cô tìm ra dấu vết gây gỗ của hai người, nhưng mặt Lâm Cảnh Nguyệt lại đầy nụ cười, vẫn như bình thướng. Trên dưới công ty đành phải đem tính khí này của ông chủ quy vào vấn đề công việc, lập tức, các trưởng bộ phận cũng nhanh phát thông báo, làm thêm giờ làm thêm giờ, giao trả nhiệm vụ giao trả nhiệm vụ, mỗi người đều thật giống con xoay mà xoay vòng vòng.
Khuya về nhà, tốc độ xe trên đường của Hà Tử Nghiệp thật sự kinh khủng, khiến trái tim nhỏ của Lâm Cảnh Nguyệt thiếu chút nữa bật ra, không ngờ người này lại vẫn thật cáu kỉnh, sao lại có thể ngây thơ như vậy chứ.
Xuống xe, Hà Tử Nghiệp không để ý đến cô, đi thẳng lên lầu. Lâm Cảnh Nguyệt làm mặt quỷ phía sau anh, hừ, dám trưng sắc mặt cho cô nhìn sao, có bản lĩnh thì về nhà của mình đi!
“Này, Hà Tử Nghiệp, anh đứng lại!” Lâm Cảnh Nguyệt nhìn bóng lưng của Hà Tử Nghiệp gọi một tiếng, dứt khoát dựa vào xe không đi.
Hà Tử Nghiệp đứng thì vẫn đứng nhưng không có quay đầu lại, cũng không nói chuyện, cứ như vậy đứng nguyên tại chỗ,giống như bức tượng. Lâm Cảnh Nguyệt bị chọc tức đến muốn lệch mũi, có cần phải hẹp hòi như vậy không! Không phải chỉ là một món quà sinh nhật sao, cô không phải đã sớm nói cho anh biết là cô đã chuẩn bị rồi sao? Anh còn ở đấy rối rối rắm rắm cái gì!
“Hà Tử Nghiệp, em đếm tới ba, anh nhanh tới đây cho em! Bằng không…” Lâm Cảnh Nguyệt nghiến răng, anh đứng đi, anh thử không tới đây xem?
Nghe được lời của cô, thân thể Hà Tử Nghiệp cứng đờ, dường như đnag đấu tranh nội tâm, bên kia Lâm Cảnh Nguyệt đã bắt đầu đếm: “Một…hai…” Lại vẫn không tới! Lâm Cảnh Nguyệt cắn răng, cho rằng cô không dám đếm “ba” sao? Cô há miệng, không đợi âm thanh khạc ra đã nhìn thấy người phía trước bước thật nhanh đi tới, mặt không có vẻ gì: “Chuyện gì?”
Giả bộ! Nhìn là biết xạo rồi! Lâm Cảnh Nguyệt đá anh một đá: “Em mệt, cõng em lên.”
Hà Tử Nghiệp nhìn dấu chân nhỏ in trên quần tây, lại nhìn Lâm Cảnh Nguyệt đang chu chu môi, cũng không nói gì, cứ như vậy đnag nhìn anh. Lâm Cảnh Nguyệt cũng không yếu thế cũng nhìn thẳng vào mắt anh, muốn dùng ánh mắt hù dọa cô? Thật xin lỗi, chiêu này đã sớm không dùng được rồi.
Cuối cùng, Hà Tử Nghiệp thở dài một cái, ngát gương mặt của cô từ từ ngồi xổm xuống. Làm sao giờ? Cô gái của mình nũng nịu như vậy, vậy thì theo cô cùng nháo thôi. Coi như cô không tặng quà sinh nhật cho anh…Nhưng mà, cô vì sao lại không tặng quà cho anh chứ? Hà Tử Nghiệp đặt Lâm Cảnh Nguyệt trên lưng cẩn thận đi lên, đề phòng cô trượt xuống, trong mắt xẹt qua một tia chán nản.
Nghỉ ngơi sau bữa tối, Hà Tử Nghiệp đã sớm chui vào chăn ngủ, đây là lần đầu tiên thấy. Lâm Cảnh Nguyệt cuwoif trộm, anh hình như vẫn rất để ý, nhưng bây giờ tuy là buổi tối, nhưng sinh nhật của anh vẫn là ngày mai, cô không thể mềm lòng! Không thể! Nhất định phải tiến hành theo kế hoạch!
Thay vì nói Hà Tử Nghiệp ngủ thì hãy nói là nằm trên giường, một ngày phiền chán làm sao có thể ngủ được? Nhưng quay đầu qua nhìn cô gái bên cạnh, cô dường như đã ngủ thiếp đi rồi. Trong lòng Hà Tử Nghiệp mất thăng bằng thật sâu, nhưng vẫn không đành lòng đánh thức cô, không thể làm gì khác hơn là nhìn trần nhà đếm trăng: Một cái trăng lưỡi liềm, hai trăng lưỡi liềm…990 trăng lưỡi liềm…Hà Tử Nghiệp không nhớ rõ mình rốt cuộc đếm đến bao nhiêu cái trăng lưỡi liềm, điện thoại Lâm Cảnh Nguyệt đã vang lên.
Anh vội đứng dậy tắt điện thoại di động, tránh ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô, lại kinh ngạc phát hiện mắt của cô đã sớm mở, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, trên mặt là nụ cười giảo hoạt. Anh ngẩn ng