XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

hứ? Vì sao…vì sao chợt muốn đi cục dân chính, chẳng lẽ? Lâm Cảnh Nguyệt bỗng trợn to hai mắt, thật sự là tự mình làm bậy nên không thể sống mà! Cô rõ ràng không phải là ý đó có được không! Trời ạ! Bây giờ cô nên làm cái gì?
Lâm Cảnh Nguyệt vô cùng rối rắm nhìn Hà Tử Nghiệp đang cười rạng rỡ, trong lòng mẫu thuẫn có nên mở miệng hay không. Cuối cùng, cô hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, nhỏ giọng gọi anh: “Diệp Tử…”
“Nói.” Người có tâm tình đang tốt không để ý đến nguyên nhân cô do dự, ngược lại thể hiện dáng vẻ đang chuẩn bị nghe đoạn sau của cô.
“Cái đó…cái đó…” ánh mắt Lâm Cảnh Nguyệt phiêu hốt, cuối cùng ác độc nói ra: “Em không phải ý này.”
Người đàn ông nhất thời nghe không hiểu ý cô, nheo lông mày muốn hỏi lại lần nữa, chợt có phản ứng, ánh mắt anh ngưng tụ, nụ cười trong mắt chỉ một thoáng đã bị u ám vô tận thay thế, ánh mắt âm trầm thẳng tắp nhìn vào cô, nghiến răng nghiến lợi: “Lâm Cảnh Nguyệt, em nói cái gì? Em nói lại cho anh nghe!”
“Em…Em thật sự là không có ý này!” Lâm Cảnh Nguyệt nháy nháy mắt, vẻ mặt rất là vô tội. Cô đưa cho anh hộ khẩu chỉ là muốn nói cho anh biết, cô đời này nhất định là người của anh rồi, vì sao anh lại hiểu thành cô hướng anh cầu hôn chứ? Qủa nhiên, đây chính là suy nghĩ nam nữ khác biệt.
“Lâm Cảnh Nguyệt, em tốt nhất phải giải thích cho rõ ràng!” Hà Tử Nghiệp dừng xe ở ven đường, xoay người kéo cô vào trong ngực, đôi môi lau bên tai cô âm trầm nói: “Nếu không…” nhiệt tình của anh đnag dâng trào lại bị cô gái này dội cho một gáo nước lạnh, thua thiệt là anh lại cho rằng vợ con anh lại đột nhiên trở nên thông suốt, thì ra là tự anh ảo tưởng.
Giống như sợ anh nổi điên, Lâm Cảnh Nguyệt nắm chặt bàn tay anh, run rẩy giải thích: “Em…em không phải đã sớm nói với anh sao? Là anh. Là anh không có coi trọng, hơn nữa…”
Đúng là có chuyện như vậy, Hà Tử Nghiệp suy tư, lần đi công tác đó, trên xe lửa cô nhóc cũng đã nói, lúc đó anh lại tưởng là nói giỡn thôi! Tuy vậy cũng không thể tha cho cô! “Hơn nữa cái gì?” Anh vén lên bộ đồ nhung của cô, đem bàn tay chui vào bên trong, thuần thục cởi ra nút áo ngực, đầu ngõn tay trằn trọc vuốt ve điểm đỏ hồng: “Nói đi!”
Cảm giác tê liệt truyền khắp người, hô hấp Lâm Cảnh Nguyệt cóp chút không ổn, muốn kéo bàn tay sờ loạn của anh ra cũng không dám, lúc này không nên không vâng lời anh, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục giải thích: “Hơn nữa…mẹ em còn chưa có gặp qua anh!” Nói đến đây, lá gan của cô chợt lớn lên, ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt của anh, từng câu từng chữ nói: “Phải được mẹ em gật đầu mới được!”
Nghe vậy, chân mày Hà Tử Nghiệp cau lại, bàn tay đang chu du trên người cô cũng dừng lại. Đây là một vấn đề! Vấn đề lớn, ngộ nhỡ ba mẹ của cô không thích mình thì làm thế nào? Cô gái nhỏ của anh sẽ không lấy chồng? Không được! Tuyệt đối không được!
“Em cho rằng em chạy thoát?” Hà Tử Nghiệp cắn nhẹ vành tai cô, âm thanh thật thấp nhưng không cần hoài nghi: “Mặc kệ ba mẹ em có đồng ý hay không em đều là của anh!” Anh ôm cô chặt hơn, bàn tay trên bụng cô chậm rãi vuốt ve: “Lại nói, nơi này…không phải đã nhớ mùi vị của anh hay sao?”
Mặt Lâm Cảnh Nguyệt nhất thời như bị lửa đổ, hình ảnh tối qua dưới thân anh rên rỉ xin tha thứ nháy mắt xuyên vào đầu, cô nhất thời mắc cỡ một câu cũng không nói nên lời. “Đừng nghĩ rời khỏi anh, Cảnh Nguyệt.” Hà Tử Nghiệp ở bên tai cô nói nhỏ: “Em là của anh, vĩnh viễn đều là của anh!” Nói xong, anh lập tức buông cô ra, trực tiếp lái xe chạy về hướng cục dân chính.
Lâm Cảnh Nguyệt vừa nhìn đã biết chuyện không ổn, cũng biết mình nói sai, vội vàng đè tay của anh, nhỏ giọng cầu khẩn: “Diệp Tử…chúng ta về nhà đi, em thật sự là không thể đi được. Ba mẹ em còn chưa biết! Em không thể làm như vậy.”
“Khi em đưa hộ khẩu cho anh thì cũng nên tự biết đến việc này.” Hà Tử Nghiệp dùng ngón tay dịu dàng vuốt ve gò má ấm áp của cô, lời nói ra lại làm cho Lâm Cảnh Nguyệt kinh hồn bạt vía.
“Diệp Tử, van cầu anh không được sao?” trong mắt Lâm Cảnh Nguyệt đã ngấn lệ, cầu khẩn nhìn anh, hi vọng anh có thể thay đổi chủ ý.
Hà Tử Nghiệp lắc đầu một cái: “Đã đến như vậy rồi, cũng chưa từng có đạo lý trở về.”
“Diệp Tử, anh không thể như vậy.” Lâm Cảnh Nguyệt biết anh thích mềm không thích cứng, cho nên cũng không thể cứng rắn với anh, chỉ có thể dùng ánh mắt ngập nước nhìn anh.
“Vậy em muốn thế nào? À? Em nói đi!” Hà Tử Nghiệp chợt nổi điên, anh nắm chặt cằm của cô, ánh mắt xanh đen chợt lóe ra lạnh lẽo, đem sự lo lắng ép sâu xuống: “Có phải là nếu ba mẹ em không đồng ý thì em sẽ rời khỏi anh ? Phải hay không?”
“Không phải vậy, Diệp Tử.” Lâm Cảnh Nguyệt vuốt ve gương mặt của anh, muốn cho anh tỉnh táo lại, cô nhìn ánh mắt anh nói rõ ràng: “Em sẽ không rời khỏi anh, Diệp Tử, nhưng mà anh phải thấy mẹ em, khiến cho bà biết người mà con gái bà muốn giao phó là người như thế nào, anh nói có đúng không?”
Hình như là lời của cô có tác dụng, bàn tay nắm cằm cô của Hà Tử Nghiệp cũng thả lỏng một chút, nhưng vẫn có chút không tin tưởng: “Thật? Không có lừa gạt anh?”
“Em là của anh, D