The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.

ơ, động tác đứng dậy dừng lại, ngây ngốc nhìn cô gái của mình như làn khói bò dậy xuống giường, từ trong tủ áo quần móc ra một cái hộp, đưa tới trước mặt anh: “Diệp Tử, sinh nhật vui vẻ!”






Nửa Đêm Làm Chuyện Xấu.
Lúc này, điện thoại trên tay hiển thị không nhiều không ít vừa văn là 0 giờ, Hà Tử Nghiệp nhận lấy quà tặng ném lên giường, bất chợt ôm cô vào trong ngực. Từ nhỏ đến lớn, từ xưa đến nay chưa từng có ai vào giây phút đầu tiên của sinh nhật anh nói với anh câu sinh nhật vui vẻ. Ngay cả cha mẹ cũng chỉ là tặng quà qua loa mà thôi.
Bọn họ nghĩ rằng anh mạnh mẽ, là cứng rắn, cho rằng anh cơ bản không cần như lời chúc phúc mềm yếu như vậy. Nhưng bọn họ đã quên, anh cũng đã từng là cậu bé có khát vọng đối với bánh sinh nhật, nhưng anh chỉ đem khát vọng đó giấu trong lòng mà thôi. Không nói ra không có nghĩa là không có, giống như anh chưa từng noi với cô chữ “yêu” nhưng cô luôn trong lòng anh, không ai có thể thay thế.
“Được rồi, được rồi, anh không muốn mở ra xem quà tặng là cái gì sao?” Lâm Cảnh Nguyệt cười híp mặt vỗ vỗ lưng anh nói. Hà Tử Nghiệp mấp máy môi, có chút quyến luyến buông cô ra, đưa tay mở sợi tơ buộc thắt trên hộp, tay có chút không ổn. Trong phút sắp khui ra, tim anh chợt có chút khẩn trương, ngay cả chóp mũi cũng đổ mồ hôi hột. Anh cảm thấy có chút buồn cười, hai từ “khẩn trương” này đã rất lâu không tìm thấy trong từ điển của anh, mà bây giờ, anh lại vì một món quà nho nhỏ của cô lại cảm thấy nhịp tim đập nhanh đến nỗi dường như không còn là của anh nữa.
Anh nhắm hai mắt lại, chậm rãi mở nắp hộp ra, không có kim cương vàng bạc hoa lệ, không phải là thủ công mỹ nghệ cao cấp, chỉ có một cuốn sổ nhỏ lẳng lặng nằm bên trong, thế nhưng anh lại cảm thấy không nói nên lời, cơ hồ run rẩy lấy ra cuốn sổ nhỏ, Hà Tử Nghiệp mở ra, tìm được trang có tên tuổi của cô, chậm rãi vuốt ve. Giờ phút này, người đàn ông ý chí cường hãn, cứng như sắt thép lại có thêm một chút nước mắt.
“Còn muốn?” Hà Tử Nghiệp nhíu mày, ngón trỏ vuốt ve viên trân châu nhỏ của cô, cô nhóc của anh cũng rất tham!
“Ư a…muốn…cho em…” thân thể Lâm Cảnh Nguyệt giãy dụa, kẹp thật chặt hai chân, muốn tìm đến cảm giác sung sướng muốn chết này.
“Cầu xin anh à! Cầu xin anh liền cho em!” Hà Tử Nghiệp đưa ngón tay vào bên trong thành hẹp, cô đã sớm ướt thành một mảng, cắm, lại không nhanh không chậm rút ra, mỗi lần luôn cố ý dùng sức chà sắt một chút, hành hạ Lâm Cảnh Nguyệt đến gần chảy nước mắt, cầu khẩn liên tiếp: “Van cầu anh…van cầu anh…Cho em đi…em muốn…!”
Hà Tử Nghiệp xấu xa, động tác dừng lại: “Cục cưng muốn cái gì? Nói ra đi, em không nói làm sao anh biết?”
Nước mắt Lâm Cảnh Nguyệt cuối cùng không kìm được mà rơi xuống, cô khó chịu thở hỗn hển, khóc sụt sịt: “Anh yêu…anh yêu, em…Diệp Tử, cầu xin….Van cầu anh…”
“Ngoan lắm.” Hà Tử Nghiệp chống cao khóe môi, rốt cuộc không trêu cợt cô nữa, rút ngon tay ra, thay vào đầu lưỡi tiếp tục vì cô phục vụ: “Cục cưng, sướng hay không?”
“Ưm…A, thoải mái…thật thoải mái…” Lâm Cảnh Nguyệt vô thức kêu lên mị hoặc, nghe vậy Hà Tử Nghiệp càng thêm gắng gượng đáng sợ. Anh không kéo dài nữa, đem viên trân châu nhỏ của cô ngậm vào trong miệng, dùng sức mút một chú___
“A a…” thân dưới bỗng chốc thoát ra nhiều chất mật hơn, thân thể Lâm Cảnh Nguyệt co quắp đạt đến cao triều.
Hà Tử Nghiệp tà mị ngẩng đầu lên, liếm liếm khóe môi, đỡ Lâm Cảnh Nguyệt đang mất hồn dậy, đem chân của cô dạng ra trên người mình, không hề báo trước vọt vào. “A…Diệp Tử…Diệp Tử…” Lâm Cảnh Nguyệt thét lên, ôm thật chặt cổ của Hà Tử Nghiệp.
Động tác của anh cuồng dã đáng sợ, nặng nề đâm vào lại gắng sức rút ra, cô rên la, đã sớm không còn thần trí, anh muốn cô nói gì cô đều nói theo. Một dòng chất lỏng theo nơi hai người giao hợp chảy tới trên đùi của anh, một bên eo ếch của anh ra sức cắm vào, một bên đưa ngón trỏ dính lấy một chút chất lỏng chảy ra đưa tới bên miệng cô: “Cục cưng nếm thử một chút, chính là của em đó.”
Lâm Cảnh Nguyệt nghe lời, đưa lưỡi ra cuốn lấy ngón trỏ của anh mềm mại mút vào trong miệng, cảm giác tê liệt nối thẳng đến đáy lòng, động tác của anh càng mạnh hơn, ngoài miệng lời nói ra cũng càng lúc càng sắc tình: “Nguyệt Nha Nhi, dễ ăn hay không?’
Lâm Cảnh Nguyệt vô thức lắc đầu một cái, lại vẫn dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn ngón tay của anh, trong miệng lại phát ra thanh âm rên rỉ mơ hồ.
“Sao lại vậy, anh cảm thấy mùi vị rất tuyệt!” hơi thở thô gấp của đàn ông nhỏ giọng nói bên tai cô. Ở trên giường, anh giống như biến thành một người khác, tìm mọi biện phát khi dễ cô. “Phải làm gì đây, Nguyệt Nha Nhi?” động tác dũng mãnh của anh đột nhiên dừng lại, bàn tay vuốt ve mông của cô, dừng sức đem thân thể của cô ấn về phía mình.
“Diệp Tử…Diệp Tử…” Lâm Cảnh Nguyệt khóc sụt sùi, giãy dụa cái mông, muốn nhiều hơn.
“Gọi ông xã.” Hà Tử Nghiệp dùng ngón tay vuốt ve bờ môi của cô, bá đạo ra lệnh: “Tới gọi một tiếng ông xã nghe một chút!”
“Ông…ông xã…” Lâm Cảnh Nguyệt dùng nửa người trên mềm m