Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
iệp Tử.” Lâm Cảnh Nguyệt từ từ cầm lấy tay anh, kiên định nhìn anh: “Vĩnh viễn là của anh.”
Hà Tử Nghiệp kéo cô ôm vào trong ngực, chui vào nơi ấm áp ở cổ cô, âm thanh buồn buồn: “Thật xin lỗi.”
Lâm Cảnh Nguyệt vỗ vỗ lưng anh, giống như đang trấn an một đứa trẻ bình thường, an ui anh: “Vậy chúng ta về nhà đi, có được không?”
Trầm mặc một hồi, Lâm Cảnh Nguyệt mới nghe được âm thanh của Hà Tử Nghiệp, mang theo một chút dò xét rất cẩn thận: “Vậy lúc nào em mới dẫn anh về nhà?” Trong lòng Hà Tử Nghiệp vui lên, thiếu chút nữa cười lớn, ngây thơ như vậy thật khó gặp ở Hà Tử Nghiệp, nhưng cô vẫn không khống chế được tâm tình của mình: “Lễ mừng năm mới.” Bây giờ đã là cuối năm, đến lúc lễ mừng năm mới dẫn anh về nhà là một lựa chọn không tồi.
“Tốt.” Hà Tử Nghiệp cuối cùng cũng chịu buông cô ra, nhưng vẫn như cũ kiên trì với ý nghĩ của mình: “Đến lúc đó mặc kệ mẹ em có đồng ý hay không em đều phải theo anh đi đăng ký.”
Lâm Cảnh Nguyệt dở khóc dở cười nhìn người đang kiên trì khác thường, cuối cùng cũng gật đầu một cái: “Được.”
Âm Mưu Được Như Ý?
Mặc dù hành động áp bách Lâm Cảnh Nguyệt đi cục dân chính chưa thành công, nhưng Hà Tử Nghiệp lại mượn cơ hội này đạt được một đống phúc lợi khiến cho những ngày qua trôi qua thật hài hòa, đi làm nhìn người đẹp, tan việc ôm người đẹp, cuộc sống như vậy thực sự là không khác gì thần tiên.
Cuộc sống cứ như vậy trôi qua, nhưng Hà Tử Nghiệp biết cuối năm nay khẳng định sẽ không yên tĩnh như vậy. Qủa nhiên, như anh dự tính, hôm nay vừa đi làm đã nhận được điện thoại xin nghỉ một tuần của Hàn Mộ Vân, Hà Tử Nghiệp không nói nhiều, hỏi qua loa vài câu cho có lệ, trong lòng lại âm thầm hả hê, chuyện lớn như vậy chỉ xin nghỉ một tuần sao? Là Hàn Mộ Vân đánh giá cao bản thân mình hay là anh đánh giá quá thấp Trần Mạt Lỵ ?
Nhưng mà hiện tại việc anh tò mò nhất là, Trần Mạt Lỵ đến cùng đã giải quyết cái vấn đề này như thế nào khi Hàn Mộ Vân uống say? Một tay Hà Tử Nghiệp đặt trên quai hàm vui thích suy tư, tròng đôi mắt xanh đen lại tràn đầy hứng thú tệ hại, khiến Lâm Cảnh Nguyệt vừa bước vào nhìn thấy đã nổi da gà, chẳng lẽ anh lại đang nghĩ trò gì gian trá ?
Buổi tối hôm qua Lâm Cảnh Nguyệt thực không chịu nổi Hà Tử Nghiệp quấy nhiễu, ngày trước cô còn không biết anh là người khó chịu như vậy! Không, phải nói là trên giường hóa dê, xuống giường lại giả vờ đứng đắn! Nhưng vì trấn an cho việc không đi cục dân chính mà trở nên luống cuống, cô không thể không đồng ý với anh, cùng với anh cùng nhau hồ đồ.
“Câm miệng!” Hàn Mộ Vân đẩy Trần Mạt Lỵ ra, chợt từ trên giường đứng lên, hắn nhìn Trần Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng: “Trần Mạt Lỵ , nói láo ngây thơ như vậy cô cũng nói được thành lời? Cô nói tôi uống say sau đó xảy ra quan hệ với cô, có phải hay không?”
Trần Mạt Lỵ gật đầu một cái, trong mắt cũng có chút ướt át: “Mộ Vân, chẳng lẽ anh không muốn chịu trách nhiệm sao?”
“Chịu trách nhiệm?” Hàn Mộ Vân cầm áo ngủ che lấy cơ thể trần truồng của mình, lạnh lùng nhìn Trần Mạt Lỵ đang ngồi trên giường lã chã muốn khóc nói: “Đừng đóng kịch nữa, cô còn không biết, tôi uống rượu say cơ bản không thể cùng người khác phát sinh quan hệ.” âm thanh của hắn lạnh lẽo, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Trần Mạt Lỵ, bước đến gần ả, nắm thật chặt cằm ả, ném ra một quả bom tấn: “Bởi vì tôi uống say cơ bản là “đứng” không nổi! Như thế nào? Cái này cô biết không?”
Nghe người đàn ông gầm gừ tức giận, thậm chí không để ý đến tôn nghiêm của đàn ông, đem chính điểm yếu của mình nói ra ngoài, Trần Mạt Lỵ chậm rãi cúi đầu, khóe môi nâng lên một nụ cười, âm thanh nhẹ nhàng, lại kiên định truyền vào lỗ tai Hàn Mộ Vân : “Nhưng nếu dùng thuốc thì sao?”
“Cái…cái gì?”
“Tôi nói dùng thuốc thì sao? Mộ Vân không biết tôi là làm cái gì sao?”
Sắc mặt Hàn Mộ Vân trắng bệch, đúng vậy, ả đàn bà này là chơi ma túy! Lồng ngực hắn phập phồng, lửa giận không đè nén được trào ra, đốt trái tim hắn mau chóng trở thành tro bụi, ả đàn bà này vì sao lại như ác quỷ quấn hắn không thả? Hắn vì sao lại chọc tới người đàn bà như vậy? Hắn thở gấp. hung dữ nhìn Trần Mạt Lỵ trước mặt, hận tới mức muốn nghiền ả thành tro. Lúc này Trần Mạt Lỵ lại còn cố tình kích thích hắn, cô vén chăn mền trên người lên, lộ ra vết hôn tím bầm, có chút ai oán nhìn Hàn Mộ Vân : “Mộ Vân, về sau không nên làm ra dấu vết lớn như vậy, anh nhìn trên người của em, đều là dấu vết anh tạo ra nè!”
Oanh một tiếng, sợi dây được gọi là lý trí trong đầu của Hàn Mộ Vân hoàn toàn bị cắt đứt, hắn giống như con sư tử bị mất đi địa bàn, ánh mắt đỏ ngầu nhào tới trên người Trần Mạt Lỵ, đem ả đè thật chặt phía dưới, tay dùng sức bóp cái cổ mảnh khảnh của ả. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ, bóp chết ả đàn bà này! Chỉ có khi người này chết đi hắn mới được giải thoát! Như vậy có thể có được cuộc sống mình muốn rồi! Tay hắn càng lúc càng dùng sức, chiếc cổ trắng mịn của Trần Mạt Lỵ cũng rất nhanh xuất hiện vết siết xanh hồng.
Trần Mạt Lỵ hoảng sợ trừng t