Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1184 lượt.
br>Ả không thể cứ trơ mắt nhìn người khác cướp đi Hàn Mộ Vân!Không thể! Lần đầu tiên trước sự phẫn nộ của Hàn Mộ Vân ả có thể giữ được tỉnh táo. Ả hiện có đứa bé trong bụng, Hàn Mộ Vân không cưới cũng phải cưới, ả sợ cái gì chứ, chướng ngại trước mắt chỉ có một: tiện nhận Lâm Cảnh Nguyệt! Cô ta đáng chết! Đáng chết!
Lâm Cảnh Nguyệt chỉ đi đến chợ bán thức ăn gần nhà, cô tuy có chút đỉnh đạc nhưng vẫn biết cơ thể quan trọng, cho nên cũng không muốn đi quá xa, cũng không đi dạo quá lâu, chỉ mua vật cần thiết liền xách đồ chuẩn bị về nhà. Chợ bán thức ăn cách nhà cô không xa không gần, chỉ một trạm xe buýt, Lâm Cảnh Nguyệt ước lượng đồ trên tay cũng không quá nặng, cũng chưa từng ngồi xe buýt, đoạn đường này người cực kỳ nhiều, cô không thích cảm giác người người chen chúc.
10 phút lộ trình, Lâm Cảnh Nguyệt xách theo một túi rau dưa, thịt cá các loại đi qua đường cái, về nhà cần rẽ qua một con hẻm nhỏ. Nơi cô ở là khu công nhân, điều kiện tự nhiên không quá tốt, đường lớn không nhiều, hẻm nhỏ cũng không ít, hiện tại là giờ làm việc, trong hẻm cũng vắng vẻ không còn mấy người.
Trái tim Lâm Cảnh Nguyệt chợt đạp loạn, giống như có chuyện gì đó không tốt xảy ra. Cô lắc đầu, muốn đem cảm giác kỳ quái này quên đi, tại sao lại có thể có chuyện gì? Nhất định là cô ngủ không ngon. Nhưng cô vẫn bước nhanh hơn, ra sức mau chóng đi ra khỏi con hẻm. Lâm Cảnh Nguyệt không biết đây chính là bản năng của con người đối với nguy hiểm.
Khi cô sắp ra khỏi đường hẻm, trên đầu lập tức bị chụp vào một khoảng tối, Lâm Cảnh Nguyệt cả kinh trong lòng, đang muốn ngẩng đầu lên, lại bị người dùng khăn tay bịt chặt miệng, chân cô mềm nhũn, trước mắt tối đen như mực, tiếp theo cái gì cũng không biết.
Một Phút Nguy Hiểm.
Lâm Cảnh Nguyệt tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức, trước mắt vẫn tối đen như mực, miệng cũng bị cái gì đó chặn lại. Trong lòng vô cùng khủng hoảng, sợ đến phát run, cô biết là mình đang bị bắt cóc. Nhưng cô cắn răng để cố gắng kiên trì, hôm nay cô nhất định phải dựa vào chính mình!
Bởi vì không xác định ở đây còn có ai khác hay không, cho nên cô chỉ có thể giật nhẹ cơ thể của mình, lúc này mới phát hiện tay chân mình cũng bị trói, dường như cô đnag tựa vào nơi giống như cây cột.
Lâm Cảnh Nguyệt không dám manh động, cô ngưng thở, nghiêng tai lắng nghe, đến khi xác nhận rõ không có ai khác cô mới thử dùng sức giãy dụa đôi tay, cố gắng nới lỏng sợi dây, nhưng cô thất vọng, sợi dây trói quá chặt, sức cô không đủ, giãy dụa một hồi khiến cho cô thở hồng hộc, bàn tay cũng bị siết đến đau đớn. Chẳng lẽ cứ như vậy ngồi chờ chết? Lâm Cảnh Nguyệt không cam lòng cắn chặt môi dưới, nhanh nghĩ ra biện pháp đi Lâm Cảnh Nguyệt ! Ai biết bọn cướp kia rốt cuộc có ý đồ gì!
Đầu óc của cô nhanh chóng luân chuyển, cố gắng nghĩ đến phương án tự cứu mình, nhưng cô gái yếu mềm, tay chân lại bị trói, mắt cũng không nhìn thấy, đối mặt với hoàn cảnh như vậy cô có thể làm gì đây? Lâm Cảnh Nguyệt có chút tuyệt vọng, cô không biết mình đã từng đắc tội với ai, mà mình cũng không phải là tiểu thư gia tài vạn bạc, bắt cóc người bình thường như cô để làm gì? Không thể đoán ra được nguyên nhân, cho nên khủng hoảng trong lòng càng lớn. Khi Lâm Cảnh Nguyệt đang còn loạn nghĩ chợt nghe tiếng mở cửa, cô giật mình một cái, vội vàng hô hấp chậm lại, không nhúc nhích giống như chưa hề tỉnh lại.
Môi Hà Tử Nghiệp mím thật chặt, cô gái nhỏ sẽ không thể không hiểu chuyện như vậy, tuyệt đối sẽ không đi đâu mà tắt máy, nhất định có chuyện đã xảy ra! Anh càng nghĩ càng hốt hoảng, trong đầu giả định liên tục những tình huống có thể xuất hiện, khiến cho anh càng thêm rối tung rối mù. Anh nắm chặt qủa đấm, nóng nảy đi quanh phòng khách, Cảnh Nguyệt! Cảnh Nguyệt! Em rốt cuộc ở đâu? Chợt bước chân anh dừng lại, trong đầu chợt nghĩ đến một người, ngoài điểm này sẽ không có nơi nào khả nghi khác.
“Hàn Mộ Vân, anh có gặp Lâm Cảnh Nguyệt không?” Nghĩ liền làm, Hà Tử Nghiệp không chút do dự bấm điện thoại của Hàn Mộ Vân.
“Bạn gái của anh lại hỏi tôi? Bao giờ thì Hà Tử Nghiệp lại vô dụng như vậy!” Nhận được điện thoại của Hà Tử Nghiệp, Hàn Mộ Vân có chút sững sờ, nghe được anh nói hắn liền lên tiếng châm chọc, anh ta đang làm gì đây chứ, muốn khoe khoang sao?
“Hàn Mộ Vân tôi không có thời gian nói nhảm với anh, không thấy Lâm Cảnh Nguyệt, người kia có hành động gì không?”
“Cái gì gọi là không thấy? anh nói rõ cho tôi Hà Tử Nghiệp!” Hàn Mộ Vân ngực nhói một cái, tim đã nhảy đến cổ rồi.
“Chính là ý như anh đang nghĩ, trừ ý đó còn có gì khác nữa, tôi hỏi anh, Trần Mạt Lỵ gần đây có hành động kỳ quái gì không?” Anh cũng biết người đàn bà là một người điên, nếu có thể vì Hàn Mộ Vân mà tới công ty làm khó dễ Lâm Cảnh Nguyệt thì tự nhiên cũng có thể làm ra chuyện khác quá đáng hơn.
“Không có, anh nghi ngờ cô ta? Anh xác định?” Hàn Mộ Vân có chút chần chờ, người kia dù ngu xuẩn, nhưng mà không thù không oán, không! Nghĩ tới đây hô hấp của hắn chợt cứng lại, người đàn b