Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1187 lượt.

n giường, anh làm sao ngủ được chứ, vợ còn chưa chiếm được vào tay đâu! Nhưng không biết là do tác dụng của rượu hay là do tối hôm qua ngủ không ngon, không lâu anh đã ngủ mất rồi, đợi đến khi Lâm Cảnh Nguyệt đánh thức anh thì đã đến bữa cơm tối.
Vì buổi trưa uống quá nhiều, lúc ăn cơm tối cha Lâm cũng không kêu uống nữa, một nhà yên lặng ăn xong cơm tối liền trở về phòng của mình. Cha mẹ Lâm cũng đồng ý với hành động ngủ một phòng của Lâm Cảnh Nguyệt và Hà Tử Nghiệp dù sao con cái cũng đã lớn, bọn họ cũng có thể buông tay ra rồi.
Buổi chiều Hà Tử Nghiệp ngủ quá nhiều, lúc này tất nhiên không ngủ được, ôm cô gái nhỏ trong ngực, mùi thơm cơ thể không khỏi có chút ngứa ngáy trong lòng, nhưng nói sao cũng không thể thực hiện. Nhà Lâm Cảnh Nguyệt phòng ốc có chút cũ, chất lượng cách âm mặc dù không quá kém, nhưng tuyệt đối là không được, nếu bọn họ bên này xảy ra động tĩnh gì khiến cha mẹ cô nghe được, cô làm gì còn mặt mũi gặp người.
Nhưng cây gậy phía dưới Hà Tử Nghiệp lại nóng rực đặt bên hông của cô, tiếng thở dốc bên tai cũng ngày càng nặng nề, cô cơ bản không thể coi thường, huống chi cô cũng không đành lòng để cho anh cứ kìm nén như vậy, không thể làm gì khác hơn là dùng miệng tay cùng sử dụng, cuối cùng để cho anh phóng ra ngoài.
Sau đó, Hà Tử Nghiệp ôm cô, mặt thỏa mãn, còn Lâm Cảnh Nguyệt lại vỗ ngực liên tục trong lòng, làm sao lại thỏa hiệp như vậy chứ! Nén cũng không nghẹn chết, cô chính là quá mềm lòng mới luôn bị người này khi dễ! Đầy tớ mà! Con đường trở mình thật gian nan a!






Nếu Có Kiếp Sau…
Hai người Lâm Cảnh Nguyệt ở thành phố A hai ngày đã trở về, cha mẹ Lâm mặc dù không nỡ nhưng cũng không có biện pháp, con cái lớn khôn thì luôn muốn vươn cánh bay xa bên ngoài. Không thể không nói đến chính là việc Hà Tử Nghiệp hai ngày nay ở Lâm gia đã hoàn toàn bắt được lòng của hai lão nhà họ Lâm làm tù binh, đem tấm gương con rể nhị thập tứ hiếu phát huy vô cùng tinh tế, khiến cho cha Lâm không thể bỏ được việc muốn cùng con rể như anh uống rượu.
Sau khi trở về thành phố A, cuộc sống của hai người cũng không khác trước bao nhiêu, mỗi ngày đều trôi qua trong ấm áp và yên bình, bình thản mang theo ngọt ngào. Ngày từng chút trôi qua, bước chân mùa xuân cũng chậm rãi đi tới. Trong khi Lâm Cảnh Nguyệt đang chuẩn bị đón mùa xuân thì người đã biến mất rất lâu trong cuộc sống của cô – Hàn Mộ Vân lại đột nhiên xuất hiện.
Không giống như lúc bắt đầu day dưa có chút lạnh nhạt, hắn lúc này lại mang theo tràn đầy tự tin không chút tị hiềm mà tuyên bố muốn theo đuổi cô! Lâm Cảnh Nguyệt bất đắc dĩ, lời chua ngoa cũng nói không ít, nhưng lại vẫn không thể đem người này đuổi cách xa mình, lúc mới bắt đầu cô còn có thể gạt Hà Tử Nghiệp, nhưng càng về sau, Hàn Mộ Vân tấn công ngày càng mãnh liệt, Hà Tử Nghiệp cũng không phải là người ngốc, tự nhiên sẽ nhận ra. Anh tức giận mắt đỏ ngầu, lao ra phòng làm việc mắt thấy là sẽ đi tìm Hàn Mộ Vân, Lâm Cảnh Nguyệt phải rất vất vả mới ngăn lại người đàn ông như dã thú này, lại còn phải thật cố gắng mới có thể thuyết phục để cho anh bình tĩnh lại.
“Em đảm bảo, nhất định sẽ không để hắn ta quấn lấy mình nữa có được không?” Lâm Cảnh Nguyệt hôn một cái lên khóe môi mím chặt của Hà Tử Nghiệp dịu dàng nói.
Nhận được lời hẹn của Lâm Cảnh Nguyệt, Hàn Mộ Vân hưng phấn vô cùng, cả buổi chiều đều ở trạng thái lâng lâng. Cho đến khi nhận được điện thoại của Trần Mạt Lỵ: “Cô còn dám gọi cho tôi?” Hàn Mộ Vân cau mày, vẻ mặt không vui, tính tình tốt bụng hầu như đã không còn rồi.
Ngày đó hắn đem Trần Mạt Lỵ đưa về Trần gia, cùng hai bác Trần nói rõ tình trạng của ả, cũng mờ mịt bày tỏ mình đã tìm được người trong lòng, hơn nữa có tính toán muốn kết hôn, hi vọng bọn họ có thể đem con gái của mình về. Cha Trần nhìn sắc mặt hôi bại của con gái thở dài, đúng là vẫn không có duyên phận! Ông có thể làm thế nào, mặc dù đau lòng con gái nhưng cũng không thể ép buộc người ta, Nhà họ Hàn đối với gia đình ông đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, dây dưa cũng không biết bao nhiêu rồi, huống gì người ta làm gì có nghĩa vụ đền bù trợ giúp mình?
“Bác biết rồi, cháu là đứa bé ngoan, là Mạt Lỵ không xứng với cháu thôi!” Ông vỗ vỗ bả vai Hàn Mộ Vân miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Lúc kết hôn cũng đừng quên gọi cho bác!”
“Làm sao có thể quên.” Hàn Mộ Vân khiêm tốn nói, “Bác Trần nhất định sẽ là khách quý của buổi tiệc.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” cha Trần thở dài.
Hai người vẫn trò chuyện với nhau, không ai chú ý đến ánh sáng quỷ dị trong mắt Trần Mạt Lỵ .
“Mộ Vân, chúng ta vẫn là bạn bè chứ, làm sao lại không thể gọi cho anh!” Trần Mạt Lỵ mềm mại nói, ả đã cố hết sức để cho giọng điệu của mình dịu dàng động lòng người rồi, hắn sẽ không nhận thấy được sự thay đổi của ả chứ? Trần Mạt Lỵ thận trọng mong đợi.
Không ngờ Hàn Mộ Vân cơ bản không hề bình tĩnh đã nói với cô: “Được rồi, không có việc gì thì cắt máy đi, một lát tôi còn có việc.”
Sắc mặt Hàn Mộ Vân thay đổi, nhưng vẫn cố nén mà nói:


The Soda Pop