Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.
“Mộ Vân, hiện tại anh cũng chưa tan việc, còn có chuyện gì?”
“Trần Mạt Lỵ cô quản cũng thật rộng nhỉ!” Hàn Mộ Vân chê cười, giọng điệu không chút thương tiếc: “Có thời gian thì quản tốt mấy chuyện rác rưởi của mình đi!” Nói xong liền muốn cúp điện thoại. Bên kia liền truyền đến giọng nói lanh lảnh của Trần Mạt Lỵ: “Mộ Vân! Mộ Vân! Anh nói cho em biết anh phải đi đâu, nói cho em biết, em sẽ không tới dây dưa với anh nữa!”
Hàn Mộ Vân nheo lông mày, trâm ngâm nửa ngày mới chậm rãi nói: “Tôi muốn đi hẹn hò cùng Cảnh Nguyệt!”
“Anh muốn đi hẹn hò với con đàn bà kia!” Hàn Mộ Vân thét chói tai: “Cô ta đã có bạn trai còn muốn hẹn hò với anh? Cô ta cũng thật là dâm đãng…”
“Câm cái miệng của cô lại!” Hàn Mộ Vân lạnh lùng cắt đứt lời nói của Trần Mạt Lỵ: “Cô có tư cách gì nói câu này? Trần Mạt Lỵ, tôi nên nói cô có cái gì tốt, đừng tưởng rằng chính mình thanh cao, những chuyện hư hỏng của cô tôi không thèm nói đến mà thôi!” Nói xong, Hàn Mộ Vân bộp một tiếng cúp điện thoại, chỉnh lại tâm tình đi đến nơi hẹn cùng Lâm Cảnh Nguyệt.
Trần Mạt Lỵ bên này, sắc mặt xanh trắng, ngón tay mảnh khảnh nắm thật chặt điện thoại trên tay, móng tay cũng trắng bệch, bờ môi run rẩy tự lẩm bẩm: “tôi sẽ làm cho anh biết rằng…biết được cô ta là hạng người gì…tôi sẽ làm cho anh biết…”
Hia người hẹn ở một quán nhỏ gần công ty, hoàn cảnh bên trong thanh u yên tĩnh, rất thích hợp hai người tâm sự. Khi Hàn Mộ Vân đến Lâm Cảnh Nguyệt đã sớm đợi bên trong, nhìn thấy hắn đi vào cũng chỉ cúi đầu nhàn nhạt, một chút hưng phấn của Hàn Mộ Vân một thoáng giống như bị một gáo nước lạnh dội đi mất. Cô vẫn là thái độ đó, từ đầu tới cuối đều chưa từng thay đổi, như vậy buổi hẹn hôm nay cơ bản không thể giống như tưởng tượng của hắn. Hàn Mộ Vân chợt sinh ra cảm giác muốn lùi bước, chỉ vài bước chân mà thôi, nhưng hắn lại không bao giờ muốn bước tiếp nữa, nhưng người đã đến, hiện tại cũng là quá muộn rồi, Hàn Mộ Vân đè nén sự lo lắng trong lòng ngồi đối diện với Lâm Cảnh Nguyệt , miễn cưỡng cười cười: “Xem ra cố gắng bao ngày của tôi cũng không phải không có kết quả, ít nhất em đã nguyện ý chủ động hẹn gặp tôi rồi.”
“Tuyệt không buồn cười.” Lâm Cảnh Nguyệt thanh lãnh nhìn hắn, vừa mở miệng đã nói thẳng vào vấn đề: “Tôi sẽ không thể nào chấp nhận anh, anh đừng có hi vọng nữa!”
Nụ cười trên mặt Hàn Mộ Vân nhất thời đọng lại, hắn nắm chặt quả đấm hít một hơi thật dài mới mở miệng: “Cảnh Nguyệt, đừng nói lời tuyệt tình như vậy, nói không chừng ngày nào đó…”
“Không thể nào!” Lâm Cảnh Nguyệt nói như chém đinh chém sắt: “Tuyệt đối không thể nào, cho nên anh đừng có hi vọng nữa, trở về tìm Trần Mạt Lỵ vui vẻ sống qua ngày đi!”
“tôi và cô ta đã chia tay!” Hàn Mộ Vân vội vàng quát, nếu cô ấy quan tâm đến cái này, như vậy hiện tại hai người bọn họ đã không còn chướng ngại rồi.
Chia tay? Lâm Cảnh Nguyệt nhất thời sững sờ, làm sao có thể? Kiếp trước khi cô chết bọn họ còn ngọt ngào lắm, mà kiếp này, bọn họ lại chia tay? Tại sao lại biến hóa lớn như vậy? cô sống lại rốt cuộc đã dẫn theo sự thay đổi số mạng của bao nhiêu người ?
Cảm nhận thấy tâm tư của Lâm Cảnh Nguyệt không ở đây, Hàn Mộ Vân vui mừng một chút, có phải cô đối với hắn cũng có cảm giác hay không? Có phải hay không cô cũng đang nghĩ đến hắn? “Cảnh Nguyệt, cho nên chúng ta…”
“Không có chúng ta, chỉ có tôi và anh.” Lâm Cảnh Nguyệt cắt đứt lời của hắn, khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt, “Mời buông tay đi, mặc kệ anh có phải cùng Trần Mạt Lỵ ly hôn hay không tôi cũng không muốn biết, tôi có Diệp Tử là đủ rồi, Hơn nữa chúng tôi cũng đã định kết hôn, anh là bạn hữu của anh ấy, đến lúc đó thiệp mừng sẽ đưa đến.”
Lời của cô không chút lưu tình, giống như con dao bọc hàn băng, từng đao từng đao đâm vào ngực hắn…cắt nát trái tim của hắn, đông kết nhiệt huyết của hắn. Phong độ quân tử của Hàn Mộ Vân rút cuộc không thể giữ được nữa, hắn chợt đứng lên, không chú ý đến hình tượng mà gào thét: “Tôi so với hắn kém chỗ nào? Nơi nào kém chứ? Tại sao em lại chán ghét tôi? Tại sao…”
Lòng Lâm Cảnh Nguyệt run lên, Hàn Mộ Vân như vậy cô cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, cặp mắt vốn dịu dàng bình hòa lúc này lại dính đấy dữ tợn và không cam lòng, nhưng cũng không đáng sợ, ngược lại có vẻ nghèo túng mà đáng thương, tồn tại trong trí nhớ của cô hắn luôn là nụ cười yếu ớt, là người đàn ông dịu dàng, luôn nói mình chưa từng yêu ai, là đàn ông của cô, mà không phải giống như bây giờ, hoảng loạn vô dụng.
“Không có gì có được hay không, chỉ là cảm giác mà thôi. Cho nên…nếu như anh thật không thích Trần Mạt Lỵ, như vậy…như vậy thì đi tìm một người khác tốt hơn đi!” Lâm Cảnh Nguyệt vừa nói dứt câu liền chạy chối chết, cô không có cách nào nhìn hắn như vậy. Có cái gì đó thật sâu ở trong tim nhào ra, điên cuồng lớn lên, chiếm cứ cả lồng ngực của cô, bánh trướng thiếu chút nữa làm cô không thể thở nổi, trí nhớ hai kiếp cùng nhau tuôn trào, đầu của cô muốn nổ tung.
Vốn nghĩ rằng mình sẽ có được sự sung sướng của trả thù, nhìn đi, Hàn Mộ Vân , lần này tôi đã đá anh! Nhưng mà chỉ có cảm giác bi ai,