Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

ư thế, vì vậy Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn rơi vào giấc mộng.
Rất nhiều cảm tình trên đời này có thể bỏ dở nửa chừng, nhưng anh không muốn như vậy, giữ chặt lấy nó, cả đời sẽ có được tình cảm.
Chính là như vậy.
Kỉ Dĩ Ninh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
Cô thông minh như vậy, làm sao có thể nghe mà không hiểu ý tứ ẩn trong lời nói của anh? Những câu như thế này mà được nói ra từ miệng Đường Dịch quả thực dễ dàng khiến người ta sa vào đó.
Tình cảm anh dành cho cô quá sâu đậm, nhưng cô vốn ngốc nghếch về mặt tình cảm, không biết nên đáp lại anh thế nào, thậm chí không biết được có thể nhân cơ hội này mà mình muốn gì thì cứ lấy từ anh, cô chỉ biết ỷ lại theo bản năng cứ dựa vào anh nhiều thêm một chút, giọng nói không tự giác còn mang theo ý làm nũng.
“Chúng ta...... Vào phòng ngủ nói chuyện được không?” Nghĩ nghĩ, cảm thấy chủ động đưa ra ý muốn cùng một chỗ với anh như thế cũng không ổn lắm, vì thế Kỉ Dĩ Ninh lại bổ sung một lý do ngốc nghếch nhất:“Nơi này hơi lãnh......”
Vừa nói xong, không nói đến phản ứng của Đường Dịch như thế nào, chính Kỉ Dĩ Ninh đã muốn lấy cái xẻng đào một cái hố để chôn mình xuống rồi. Trong biệt thự này nhiệt độ ấm áp quanh năm, bốn mùa như xuân, lý do kia của cô chính là một công trình bã đậu, hoàn toàn không đứng vững......
Đường Dịch không nói gì thêm, giống như đã sớm đoán được cô sẽ có phản ứng ba phải cái nào cũng được như vậy, vì thế anh bế cô lên, đi vào phòng ngủ.
Cẩn thận đặt cô lên giường, đắp lên người cô một cái chăn mềm mại, khi ngẩng đầu lên ánh mắt trong lúc vô tình đảo qua đồng hồ báo thức ở đầu giường, lúc đó mới phát hiện hóa ra bây giờ đã hơn ba giờ sáng rồi.
Giống như anh bỗng nhiên mềm lòng, trong nháy mắt tất cả những lời muốn nói cũng không nói ra nữa, sờ sờ lên mặt cô, nói hai chữ:“Ngủ đi.”
“Này --” Kỉ Dĩ Ninh vội vàng giữ chặt tay anh,“Anh đi đâu thế?”
Anh tránh nặng tìm nhẹ:“Anh còn có chút việc cần xử lý.”
“Anh nói lung tung.” Kỉ Dĩ Ninh thông minh cũng không dễ bị lừa:“Mỗi lần anh không muốn để ý đến ai lại nói như vậy.”
Đường Dịch nhìn cô, biểu tình bình thản không ôm chút kỳ vọng nào, hỏi:“Em muốn giữ anh lại sao?”
“......”
Nhìn biểu tình vô thố của cô, Đường Dịch hình như đã khuất phục vận mệnh, không tiếp tục tức giận nhưng cũng không bỏ đi tức giận trong lòng, kéo lại chăn cho cô.
“Ngủ đi.”
Nói xong, anh đứng thẳng người dậy, vòng chân lại, xoay người rời đi.
“Đường Dịch –” Kỉ Dĩ Ninh bỗng nhiên nghiêng người về phía trước nắm lấy góc áo anh, bỏ qua ngượng ngùng trong lòng, cố lấy dũng khí nói với anh:“Ở lại cùng em đi, không cần đến thư phòng nữa……”
Một Đường Dịch cô độc ngồi một mình cả đêm như thế, cô không muốn nhìn thấy nữa.
Đêm dài yên tĩnh.
Kỉ Dĩ Ninh lôi kéo tay anh, muốn anh ngồi trước mặt mình, gần gũi nhìn anh, cô chậm rãi kể cho anh nghe.
“Trước đây mẹ nói chuyện với em, mẹ hỏi em thích loại người như thế nào, tương lai muốn gả cho một người như thế nào. Vào lúc đó, em chỉ nói em không quan trọng, mẹ cảm thấy tốt thì em cũng thấy tốt rồi. Kỳ thật, điều này sao có thể nói rõ ra được, chuyện này mỗi người chỉ có một lần trong đời, làm sao có thể không thèm để ý chứ……”
Cô cúi đầu:“Trước kia em nghĩ tới, mình sẽ thích một người như thế nào nhỉ. Anh ấy không cần có nhiều quyền lực, không cần có bao nhiêu hiển hách, em cũng không cần anh ấy phải đẹp trai dễ nhìn thế nào, thậm chí em không cần anh ấy phải quá thông minh, em chỉ hy vọng anh ấy là một người lương thiện, là một người sẽ không gây thương tổn cho người khác. Em vẫn cảm thấy, ước hẹn ở chung với một người như vậy, mới có thể là một chuyện đơn giản mà hạnh phúc.”
Đường Dịch hiểu rõ, tươi cười có chút ảm đạm:“Gặp được anh, may mắn của em thật đúng là không phải kém bình thường rồi……”
“Đúng vậy, anh cũng không biết lúc đó em thất vọng nhiều thế nào đâu.” Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh cười:“Không có điểm nào trên người anh là phù hợp với tiêu chuẩn người yêu của em cả, suốt một thời gian dài em không biết phải đối với anh như thế nào mới tốt.”
Nụ cười của cô dần dần biến mất, có một loại hối tiếc trong đó.
“Bây giờ nghĩ đến, mới hiểu được, có lẽ, chính là bắt đầu từ thời gian đó, em dưỡng thành thói quen thẳng thắn trước mặt anh.”
Anh dùng một tư thế tốt nhất chắn trước cuộc đời cô, từ trên cao nhìn xuống, cho dù gần trong gang tấc nhưng vẫn đem đến cho cô cảm giác xa cách.
“Khi đó, cuối cùng em cảm thấy Đường Dịch quá thông minh, tất cả những gì về em đều hiểu biết rõ, vì thế em đã nghĩ, dù sao anh cũng nhìn thấu tất cả rồi, cho nên có một số việc cũng không cần nói ra, trong lòng mỗi người hiểu được nhau như vậy là đủ rồi. Vì thế ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, em vẫn không nghĩ tới, thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ, nếu hai người thật sự phải lạc mất nhau, cũng không thể đơn giản là một người rẽ trái một người rẽ phải được……”
“Người khác đều nói, sự kiên nhẫn của anh rất kém, không thích nhân nhượng người khác, âm tình bất định, làm cho người ta không thể nào xuống tay. Lúc đầu em cũng tin như vậy, mãi sau nà


XtGem Forum catalog