Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
y em mới phát hiện, anh đối với em, không phải như thế.”
Thật sự, Đường Dịch giận dữ cũng tốt, tiếp tục khi dễ cô cũng được, cô từng nhìn thấy bộ dáng anh cẩn thận chăm sóc cô, vì thế đáy lòng cô thủy chung luôn tin tưởng, đối với cô, anh luôn luôn kiên nhẫn.
Trong hai năm qua, thuốc Đông y cô uống hầu như đều do anh tự tay dày vò mà ra, có khi cô đứng bên cạnh nói chuyện với anh, hỏi: Anh biết về thuốc Đông y ư? Anh không chút để ý cười một cái, không đáp, chỉ đến khi cô thích thú động tay vào thảo dược đó, anh mới bắt lấy tay cô, nhìn cô nói, thuốc cũng chia quân thần, hỗ trợ lẫn nhau, tương sinh tương khắc, úy giả có mười chín, phản giả có mười tám, làm sai sẽ ảnh hưởng đến em, cho nên, việc này anh làm sẽ tốt hơn.
So sánh với bạn bè cũng lứa tuổi với cô, cô cũng được xem là người có lực nhẫn nại rất tốt rồi, phải uống thuốc đắng thế nào cũng sẽ không oán giận một câu, tuy rằng lúc ấy uống xong thật sự là hận không thể nhổ nó ra ngay. Mỗi lúc như thế, anh sẽ ngồi bên cạnh cô, nắm tay cô nói với cô, Dĩ Ninh không có việc gì.
Có lẽ chính là vì một Đường Dịch như vậy, đã làm cho Kỉ Dĩ Ninh cuối cùng còn thích đùa một trò chơi. Thuốc Đông y đều có cách dùng riêng của nó, độ to nhỏ của lửa, chỉ cần không giống một chút thôi cũng khác nhau ngàn dặm, mỗi lần uống thuốc, cô đều có thể dùng vị giác nơi đầu lưỡi để cảm nhận thuốc này có phải do anh sắc hay không. Nếu đúng, dù khó uống và đắng như thế nào cô cũng không nhíu mày; Nếu không phải, cô cũng sẽ uống, chỉ là uống xong sẽ không vui vẻ, anh có thể nhận thấy trong lòng cô suy nghĩ, sau đó ôm chầm lấy cô và nói, lần sau anh làm, cô mới có thể thấy vui vẻ.
“Còn tức giận sao?”
Cô hướng về phía anh dựa vào, dựa vào lòng anh.
“Về sau, em sẽ sửa, đem những điều anh muốn biết đều nói cho anh.”
Cô nói:“Ví dụ như hôm nay, anh hỏi em vì sao chưa bao giờ dùng đồ trang sức anh mua cho. Không phải là em không thích, mà là em đã có cái tốt nhất, cho nên em không cần gì nữa.”
“Cái gì?”
“Này a.”
Cô tựa vào lòng anh cho anh ôm, giơ tay phải lên trước mặt anh, trên ngón áp út có một chiếc nhẫn bạch kim gắn kim cương, trong bóng đêm nó vẫn tỏa sáng lấp lánh, là lời hứa hẹn tốt đẹp nhất anh dành cho cô.
“Người Hy Lạp cổ đại nói, ngón áp út có một mạch máu kết nối với trái tim, khi hai người cùng đeo nhẫn, sẽ khởi động mạch đập tình yêu của họ, nếu tháo ra, sẽ phá vỡ kinh mạch nối với trái tim đó, người không chống đỡ được sẽ chết.”
Đường Dịch cười cười:“Em không giống người sẽ thích câu chuyện đẫm máu như vậy.”
“Đó là trước kia.” Kỉ Dĩ Ninh vuốt ve nhẫn kim cương trên ngón áp út của mình,“Trước kia em không thích loại tình cảm mãnh liệt như vậy, nhưng bây giờ em thích. Chuyện tình cảm, càng nhìn sâu sắc thì càng khủng bố càng nguy hiểm, không thể nói ra chính là một loại cố chấp. Mà anh…… Đã làm cho em có loại cố chấp này.”
Đường Dịch chậm rãi cúi đầu, hôn lên môi cô,“Một khi em muốn, sẽ là một người rất biết dỗ dành người khác……”
Kỉ Dĩ Ninh dừng một chút.
Không phải cô đang dỗ anh, rõ ràng những lời này cô nói với anh đều là những lời nói thật.
Cô ngẩng đầu lên thừa nhận nụ hôn của anh, mặc anh một đường dao động xuống phía dưới, thở hổn hển phát ra âm thanh,“Về sau, anh không cần mua cho em những thứ đó, em không thèm để ý; Nhưng chiếc nhẫn kim cương trên tay này mãi mãi là của em, anh cho em, nó chính là của em, anh không thể cướp nó đi, càng không thể đưa nó cho người khác……”
Đường Dịch dừng lại động tác, nghiền ngẫm nhìn cô:“Trong Phật giáo gọi cái này là vật chấp, là người không thể cứu độ, rất không giống em, em có thể sợ hãi.”
“Không sợ.” Cô nói:“Nếu ngay cả nhẫn anh cho em mà cũng không giữ được, em còn có cái gì phải sợ đâu.”
Quên đi tình yêu của cô, mới là điều kinh hãi nhất không thể thừa nhận trong cuộc đời.
Đường Dịch rốt cục không nhịn được đặt cô dưới thân.
Nhiều năm như vậy, có khi Khiêm Nhân vẫn không nhịn được hỏi anh, thiếu phu nhân có thể là người từ thời Trung Cổ xuyên qua không, anh chỉ liếc nhìn anh ta một cái, Khiêm Nhân liền tự động mở cửa trốn chạy. Nhưng mà tĩnh tâm suy nghĩ lại, lời này không phải không có lý, trên người cô không có một chút hơi thở hiện đại nào đang chìm nổi cả, chỉ có bước đi thong thả bình thản, giống như nhịp điệu từ thời Trung cổ.
Kỉ Dĩ Ninh thích dùng hành động chi tiết nhận ra tình cảm của anh, tựa như cô thích bằng thuốc nhận ra anh, tình tiết lãng mạng thế này đúng là giống thời xưa, anh hiểu được nhưng không thể biểu đạt, không thể dùng từ vựng hiện đại mà biểu đạt được.
Nó giống như là một phần của thế giới đức tin, hy vọng và tình yêu, quả thật có chậm một chút, nhưng lại càng tinh tế hơn, cần nhờ nhiều cách thức để thấy rõ, cho đến khi sống hết quãng đời còn lại.
Mỗi lúc như vậy, trong lòng Đường Dịch luôn kinh hãi, thời gian dài đằng đẵng, kỳ thật cũng chính là như thế.
Cho tới bây giờ nói lên những lời này chỉ như núi cao sông dài, ai có thể dự đoán được tất cả, chuyện gì cũng như xúc tua nắm trong tay mình.
Anh chậm rãi cởi váy của cô