pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

ã đến gần mình, chỉ cảm thấy hai tay đột nhiên bị anh trói ra sau lưng, anh không để ý chút nào đến vết thương trên người cô, giữ chặt thắt lưng cô liền đem thân thể cô áp chặt bên quầy bar.
“Mặc kệ cô? Sao?”
Anh nâng cằm cô lên, niết mạnh khiến cô đau, tức giận lộ ra rõ ràng trong mắt anh.
“Sau đó thì sao? Lại cho bố cô đi nhờ Đường Kính cứu cô?” Đường Dịch giận dữ, đầu ngón tay dùng sức, cái cằm tinh xảo của cô bị anh làm đau:“Cô rõ ràng biết, với tính cách của Đường Kính không có khả năng thấy chết mà không cứu, cô rõ ràng cũng biết được, với thân phận bây giờ của Đường Kính mà bị chuyện như thế này cuốn lấy thì tuyệt đối không có lợi, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, không cần tiếp tục có quan hệ gì với Đường gia, cô đem lời nói của tôi vào tai này ra tai kia có phải không?!”
Cô trầm mặc.
Một lúc lâu sau, cô mới nhàn nhạt mở miệng:“Không cần quan hệ gì với Đường gia? Vậy năm đó anh không cần cứu em không phải được rồi……”
Ánh mắt Đường Dịch tối tăm nhìn cô
Giản Tiệp nhún vai, cười với anh, dùng thái độ tiêu sái để che đi nội tâm đang ảm đạm đau xót,“Anh nói xem em có may mắn không, còn không được hưởng qua hương vị ôn nhu ôn hương nhuyễn ngọc [2'>, mà đã rơi vào trong tay anh.”
……
Làm sao có thể hình dung được lần gặp nhau năm đó chứ?
Nếu cứng rắn muốn nói là ‘Vận mệnh’ không khỏi quá mức miễn cưỡng, tuy nhiên, không phải vận mệnh thì vì cái gì đây? Chẳng qua, không giống như câu chuyện cổ tích, khi gặp nhau là lúc cô bắt đầu động tình, còn anh chỉ coi cô như một bản nhạc đệm trong cuộc sống của mình, căn bản không đáng giá nhắc tới.
Lần đầu tiên nhìn thấy Đường Dịch, bộ dáng của anh là như thế nào, cô đã không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rõ người thanh niên xuất hiện trước mặt cô đó thật khá, vẻ mặt anh ấy rất nhu hòa, mặc một bộ âu phục tối màu, đang bước từng bước một trên bậc thang đi xuống núi, đi đến trước mặt cô, xoay người quỳ một gối xuống đối diện với cô.
Người đuổi giết cô đứng ở một bên kêu gào:“Đem cô gái đó giao ra đây! Nhà chúng tao sẽ xem xét, cô ta thấy được bí mật ở sòng bạc của chúng tao, nhất định phải giết!”
Anh cười một chút, hoàn toàn không thèm để ý đến loại uy hiếp này, thậm chí ngay cả mắt cũng không có nâng, khẽ mở bạc môi, thản nhiên nói với đám người kia một chữ:“Cút.”
Người tới giận dữ, vừa muốn đánh, đã thấy hai hàng người đứng bên bậc thang rảnh tay giơ súng lên, chỉ cần người thanh niên đang đứng trên bậc thang kia ra lệnh một tiếng, bọn họ có thể lập tức ra tay.
Trận thế như vậy, người nào có mắt đều nhìn thấy, tuyệt đối không phải trong khoảng thời gian ngắn có thể huấn luyện được, khí thế quả quyết như vậy, không phải một người bình thường có thể làm được.
Bọn họ có chút hoảng loạn, nhịn không được hỏi:“Mày, mày là –?”
Người thanh niên đó không trả lời.
Doãn Khiêm Nhân đứng cuối bậc thang thay anh trả lời vấn đề này, chỉ dùng bốn chữ.
“Đường gia, Dịch thiếu.”
Đường Dịch, thì ra, anh ấy chính là Đường Dịch.
Cô ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn anh.
Nghe đồn rằng, vị thiếu gia kia của Đường gia bụng dạ độc ác, không có nửa lòng trắc ẩn nào, nhìn quen cảnh đẫm máu và giết chóc, khi giơ tay giết người, trong mắt không dấu vết.
Tuy nhiên Đường Dịch trước mắt này, lại nhẵn nhụi ôn nhu như trong mơ.
Anh nhìn những vết thương trên người cô, thấy quần áo cô bị người ta xé rách, anh yên lặng nhìn cô trong chốc lát, sau đó cởi ra áo khoác âu phục của mình, che lên người cô, ngay lúc cô còn đang giật mình, anh nâng tay sờ lên mặt cô, ôn nhu nói với cô:“Thân thể của mình, nếu chính mình cũng không biết bảo vệ, người khác có cứu cô thế nào cũng vô dụng……”
Cô nghe thấy anh nói với cô:“…… Cô gái trên người có thương tích, thủy chung không tốt.”
Một người thích thời cơ của một người khác, thật sự rất khó nói.
Vào năm cô mười bảy tuổi đó, vì kì thi, vì tương lai làm kiểm sát trưởng, cô đã phải xích mích đến long trời lỡ đất với toàn bộ gia tộc khổng lồ, bố mẹ cô, người thân của cô, trừ bỏ phản đối, chưa ai từng nói với cô một câu quan tâm.
Không thể ngờ được, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ khiến cô động tình động tâm như vậy, lại thật sự từ trong miệng một chàng trai xa lạ nói ra.
Nhớ rõ lúc đó cô là một cô gái mãnh liệt thế nào, nhưng mà có mãnh liệt đến đâu, cũng không thể vượt qua hai chữ nhu yêu.
Đông đến xơ xác tiêu điều, trận gió đột nhiên thổi tới, như muốn thay đổi số phận, nói rằng từ nay về sau, Đường Dịch này sẽ làm cạn kiệt hơn mười năm tình cảm của cô.
Đối với Đường Dịch, cô có cảm tình, nhưng cũng có chừng mực, bởi vì khi anh cứu cô, căn bản không có dụng tâm.
Sau đó chính Đường Kính đã nói cho cô sự thật tàn khốc này.
“Giản Tiệp, không cần dùng tình với Đường Dịch,” Đường Kính khuyên cô:“Đường Dịch mà yêu một cô gái, có thể rất cực đoan; nếu anh ấy không yêu, cũng trở nên cực đoan.”
Nhìn ánh mắt bi thương của cô, anh nói cho cô sự thật:“Có biết ngày đó, vì sao Đường Dịch lại có thể làm thế không? Bởi vì ngày đó, là ngày giỗ mẹ anh ấy, anh ấy không thích vào ngày giỗ của mẹ mình lại phải dính m