Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
áu, vì thế, anh ấy mới có thể cứu em. Cũng là vì vậy, khi anh ấy cứu em, cũng chỉ nói bọn họ cút, mà không hề động tay bắn chết những người đó……”
À, đúng rồi, đây mới là nguyên nhân chân chính.
Khó trách ngày đó, anh lại xuất hiện trên bậc thang giữa núi rừng, nơi đó có mẹ anh đã bị chôn vùi dưới đất; Cũng khó trách ngày đó, anh có thể bình thường không mang bụng dạ độc ác, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ với cô, anh vẫn chưa hoàn hồn trong tưởng niệm.
Cô lắc đầu, chỉ có điều cô không rõ:“Tạo sao một người đàn ông không có tình yêu, mà lại có thể ôn nhu như vậy?……”
……
Thời gian trôi đi.
Giản Tiệp bị anh ép chặt bên quầy bar, lồng ngực chịu lực, cô thở hổn hển, bỗng nhiên chậm rãi mở miệng.
“Có một vấn đề, em muốn hỏi anh từ rất lâu rồi.”
Mặt Đường Dịch vẫn không chút thay đổi nhìn cô:“Nói.”
“Hai năm trước, có một thế lực không lớn không nhỏ, họ Lương, lập nghiệp bằng tiền cho vay nặng lãi và bức tiền lương, không có lương tâm, nhưng cũng có thể dần dần lớn mạnh, trên đường dám công khai gây rối với không ít người. Tuy nhiên vào một ngày nào đó, chỉ trong một đêm thế lực đó đã bị diệt khẩu toàn bộ, trụ sở chính bị một đám cháy lớn thiêu đốt hầu như không còn……. Lúc đó đã không có ai điều tra ra, chuyện đẫm máu như vậy đến tột cùng là do ai làm.”
Nghe vậy, biểu tình trên mặt Đường Dịch trở nên nghiền ngẫm, ánh mắt sâu xa khó hiểu.
Giản Tiệp nhìn anh,“Sau đó trong lúc vô tình em đã biết một chuyện, trong số những gia đình bị Lương gia hãm hại nhà tan cửa nát năm đó, bao gồm có Kỉ gia……. con gái một của Kỉ gia, cũng từng bởi vậy mà bắt buộc phải tiến vào chốn phong trần. Cô ấy là một người tài tình thanh thuần, được ông chủ quán ăn đêm thương tiếc, mới có thể bảo toàn tấm thân trong sạch, lấy cưỡng bức lao động để đền đáp. Mà ông chủ quán ăn đêm này lại lệ thuộc vào thế lực của Lương gia, cũng là nơi duy nhất có thể lưu trữ hàng của Lương gia……. Em cũng nhớ rất rõ ràng, ngày Lương gia bị giết hại diệt khẩu đó, đúng là ngày giỗ của mẹ anh.”
Cô giương mắt nhìn anh:“Tuy rằng em không có chứng cớ, nhưng ……”
“…… Em biết đó là anh, Đường Dịch, tuyệt đối là anh,” Trong giọng nói của cô có mười hai vạn phần khẳng định:“…… Chỉ trong một đêm có thể diệt trừ toàn bộ Lương gia, trừ anh ra, không ai có thể có thủ đoạn và bạo lực như thế.”
Giản Tiệp đứng thẳng lên, đối diện với anh.
“…… Nguyên tắc của anh là, trong ngày giỗ mẹ không muốn thấy máu. Tuy nhiên vì một Kỉ Dĩ Ninh, anh lại làm một chuyện mình không bao giờ làm. Tại sao…… Kỉ Dĩ Ninh đáng giá để anh làm vậy sao?”
Đường Dịch buông cô ra, đứng thẳng dậy, không chút để ý mỉm cười.
“Bí mật.”
Giản Tiệp cắn răng, giữa môi bật ra năm chữ:“Anh quả thực điên rồi –!”
Nghe vậy, Đường Dịch bỗng nhiên nghiêng người về phía trước. Anh đem cô vòng chết trong phạm vi khống chế của mình, hai tay chống bên cạnh người cô, nhìn thẳng vào cô. Biểu tình trên mặt anh trong phút chốc khêu gợi đến tận xương, giống như tán tỉnh, mà cũng giống như đang uy hiếp. Cô chỉ thấy có âm u trong mắt anh, sâu không thấy đáy.
“Là bọn chúng đáng chết……”
Anh chậm rãi mở miệng, lời nói nhỏ nhẹ xem thường, giọng điệu rất ôn nhu, nhưng từ nào nói ra cũng chứa đầy bạo lực:“…… Thiếu chút nữa thôi, Dĩ Ninh quan trọng nhất của tôi, đã bị hủy trên tay bọn chúng. Cho nên, những tên dám đụng đến cô ấy đó, một tên tôi cũng không muốn lưu……”
[1'> Tequila là rượu của Mexico, chưng cất có độ cồn cao truyền thống từ hạt quả một loại Xương rồng (cây Thùa – giống cây lô hội). Tên gọi của thứ rượu này nguyên là tên gọi của địa phương có sản lượng lớn (Tequila – bang Jalisco của Mexico)
Tequila lần đầu tiên được sản xuất vào thế kỷ thứ 16 tại khu vực thuộc thành phố tên là Tequila (nay là phía bắc của Guadalajara Mehico). Cho đến hiện nay, tequila được sản xuất đại trà từ đầu những năm 1800 tại Guadalajara, Mexico!
[2'> Ôn hương nhuyễn ngọc: thân hình mềm mại, hương thơm dễ chịu.
Nguyên tội
Nguyên tội: nguồn gốc của tội lỗi.
Ngày hôm sau, Kỉ Dĩ Ninh thức dậy từ rất sớm.
Sáng sớm, chưa tới năm giờ, còn chưa đến bình minh, cô đã mặc quần áo rời khỏi giường. Gần đây cô ngủ không nhiều, đặc biệt là đêm qua, nửa mê nửa tỉnh, cô hoảng hốt cả đêm, còn không kịp ngủ say mà trời đã sáng rồi.
Cầm lấy quần áo ở bên cạnh cẩn thận mặc vào, khi đóng các cúc áo, Kỉ Dĩ Ninh không nhịn được nhìn sang chỗ bên cạnh. Trống rỗng, quả nhiên anh còn chưa trở về. Kỉ Dĩ Ninh lặng lẽ cúi đầu, một động tác rất nhỏ, cũng thể hiện được sự mất mát của cô.
Quản gia hỏi một câu ý tứ sâu xa: “. . . Tối hôm qua Dịch thiếu gia không về nhà nên mất ngủ?”
“. . .”
Kỉ Dĩ Ninh không nhịn được hơi đỏ mặt, “Không phải. . .”
Đoán là cô không biết nói dối, Đường Dịch lại không ở đây, nên tất cả mọi người dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn cô, dùng ánh mắt tiến hành một cuộc tra hỏi cô.
Sự thật chứng minh ánh mắt quần chúng quả nhiên rất sáng suốt, dưới sự tấn công của đội du kích người này một câu người kia