Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

có thể được giản lược đi một hai nét để tạo thành một thư thể gọi là hành khải (行楷). Cũng tương tự như vậy, chữ hành sẽ biến thành hành thảo (行草).
Chữ thảo (thảo thư) là thư thể được viết nhanh nhất, bút pháp phóng khoáng. Có chữ Hán khi viết bình thường theo lối chữ khải thì phải viết rất nhiều nét nhưng với thảo thư thì có thể viết bằng một nét. Nhiều chữ có thể viết liên miên nối tiếp nhau chỉ bằng một nét, thí dụ như cuồng thảo (狂草)
[3'> Phong tình là tình cảm lãng mạn giữa trai và gái.
[4'> Tâm hoa nộ phóng: hoa nở trong tâm, ý nói sự vui mừng, hạnh phúc…[5'> Thất thủ vô sách: bó tay không biện pháp, không biết phải làm sao.[6'> Chữ 囧: ban đầu có nghĩa là sáng ngời, tươi sáng. Nhưng bắt đầu từ năm 2008 nó đã trở thành một biểu tượng phổ biến trên mạng Trung Quốc, được sử dụng với nghĩa là: chán nản, buồn, bất lực.






Chu Tồn Huyễn
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào phòng ngủ, Kỉ Dĩ Ninh nghiêng người. Đồng hồ sinh lý báo thức hoàn toàn mất đi hiệu lực, có lẽ do cô quá mệt mỏi. Ngay cả sức lực mở to mắt ra cũng không có, đau nhức khắp người, di chứng sau khi say chính là đầu đau dữ dội, thế nên đây là lần đầu tiên Kỉ Dĩ Ninh tỉnh lại mà không có ý muốn rời giường. Không nhịn được lại chui vào ổ chăn, yên lặng tự an ủi mình: Mười phút thôi mà, ngủ tiếp mười phút nữa thôi mình sẽ đứng dậy......
Cơn buồn ngủ lại một lần nữa ập đến, lại không bị ai quấy nhiễu, cô cứ tiếp tục nặng nề ngủ như vậy.
Trong giấc mơ, Kỉ Dĩ Ninh nghe thấy một giọng nói khêu gợi trầm thấp bên tai mình, vô cùng dụ hoặc hỏi: “...... Ai là người đẹp nhất Dĩ Ninh gặp được?”
Cô mệt mỏi ngay cả chút sức lực trả lời cũng không có, nhưng đối phương vẫn chưa từ bỏ ý định, một lần lại một lần, kiên nhẫn lặp lại vấn đề, âm sắc hoa hoa lệ, làm cô không chịu được mà bị dụ hoặc.
“Đường Dịch...... Chúng ta, sao chúng ta lại có thể......” “Không được phép gọi anh là Đường Dịch.” Bỗng nhiên anh cắt lời cô, đáy mắt đen tối. “Ngày hôm qua em đã gọi anh thế nào thì hôm nay cũng phải gọi như thế, về sau cũng không cho phép đổi.”
Anh tức giận. Kỉ Dĩ Ninh đột nhiên phát hiện sự thật này, nhưng, anh tức giận cái gì chứ? Đường Dịch bỗng nhiên nâng tay xoa mặt cô, biểu tình diễm lệ:“...... Không nhớ rõ ngày hôm qua gọi anh thế nào sao?” Thì ra anh vẫn nghĩ đến, Kỉ Dĩ Ninh là người rất hướng nội, không biết chủ động, từ cách gọi tên cũng có thể nhận ra, ngay cả họ và tên cô đều gọi lên, không biết làm nũng, không biết làm anh vui vẻ.
Tuy nhiên, vài phút trước anh mới phát hiện, cô không phải đều đối đãi với mọi người như vậy.
Từ miệng cô vô thức gọi ra một cái tên, làm cho Đường Dịch lạnh thấu xương. Thế mới biết được, thì ra, mặc kệ thời gian trôi qua bao lâu, mặc kệ có cùng nhau hay không, chỉ cần Kỉ Dĩ Ninh nguyện ý, là có thể thủy chung giữ lại những thói quen thân mật nhất dưới đáy lòng mình.
Đường Dịch bỗng nhiên kéo ra bàn tay chắn trước ngực của cô, một động tác, khiến cho toàn bộ thân thể cô thẳng thắn thành khẩn trần trụi trước mắt anh. Không nhìn đến biểu tình xấu hổ bối rối của cô, anh cúi đầu cắn lên bộ ngực của cô, đầu lướt lướt qua cái đỉnh cao ngất, sau đó bỗng nhiên động thân, đem toàn bộ mình chôn sâu trong cơ thể cô, ý muốn cô phải trải qua tra tấn gấp đôi, cả thể xác và tinh thần.
“Như thế này sao, em muốn thế này?” Khuôn mặt diễm lệ của anh ở ngay trước mắt cô, bức bách cô: “Tối hôm qua chúng ta như vậy, em gọi anh thế nào mà bây giờ đã quên rồi sao?...... Nhưng đối với một người, Kỉ Dĩ Ninh lại có thể nhớ rõ ràng như thế sao, phải không?”
Kỉ Dĩ Ninh rốt cục hiểu được mình sai ở đâu.
“Tồn Huyễn là bạn, là cùng học......”
Cô thật cẩn thận nhìn anh giải thích, thanh âm thực mỏng manh, hỗn loạn và mang theo cả run sợ:“Khi còn ở Cambridge, các bạn trong trường đều gọi anh ấy như vậy, cho nên em mới gọi theo, đó chỉ là thói quen của em thôi, không có ý gì khác......”
Anh không nói lời nào, mà cứ âm nhu nhìn thẳng vào cô, anh là cao thủ sát ngôn quan sắc, chưa bao giờ cho phép bất cứ ai nói dối trước mặt mình, nhất là cô.
Kỉ Dĩ Ninh rất sợ anh như thế này, không nhịn được gọi anh:“Đường Dịch......”
Sắc mặt anh trầm xuống.
Kỉ Dĩ Ninh vội vàng sửa miệng, mặc dù không quen, mặc dù khó có thể mở miệng, nhưng cô vẫn thuận theo.
“Dịch......” Cô nắm tay anh, hướng đến điểm yếu của anh:“Tối qua em rất say đúng không? Bây giờ em đau đầu quá......”
Đường Dịch rốt cục thu lại hơi thở áp bách, hôn lên môi cô, động tác yêu thương dịu dàng. Sau đó giật giật phía dưới, thẳng tắp xâm nhập vào trong người cô, làm cô sợ hãi kêu lên.
“Bây giờ thì sao? Không đau đúng hay không? Dĩ Ninh......”
......
Hôm nay là thứ sáu, trời trong khí mát, ánh mặt trời chiếu xuống mặt đất mang theo hơi thở ấm áp và cả nỗi lo lắng đặc biệt lúc đầu thu, gió mát trong lành, vẫn khiến người ta lo lắng bồn chồn không yên.
Sáng sớm, khi Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh ở còn đang triền miên, tại một quán mỹ thật tạo hình lâu