Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
p một ngày.
“Lần sau đi ạ.” Anh khẽ cười, an ủi lão tiên sinh:“Lần sau cũng được.”
“Cháu chỉ nói có lệ thôi chứ gì.” Quán trưởng thở dài:“Lần sau cháu về nước, không biết sẽ là bao nhiêu năm nữa đây.”
Ngoài cửa, cấp dưới đã nhắc nhở anh:“Chu tiên sinh, chúng ta sắp muộn rồi.”
Vì thế quán trưởng chỉ có thể tiễn anh ra ngoài.
Xe anh đỗ ở ngoài, trợ lý đã mở sẵn cửa ra, anh và quán trưởng sóng vai nhau đi xuống bậc thang, anh đang chuẩn bị nói ‘Hẹn gặp lại’ với quán trưởng.
Nhưng không ngờ, một giọng nói từ xa vọng tới, đập tan toàn bộ lý trí của anh.
“Xin lỗi nhé! Hôm nay tôi đến muộn!......”
Chu Tồn Huyễn nhìn bóng người quen thuộc trước mắt, nhìn cô lướt qua sát bên người mình, nhìn cô vội vàng chạy về phía trước, đứng trước mặt quán trưởng cúi đầu giải thích.
Sáng sớm hôm nay, cô cứ như vậy, đột nhiên xuất hiện giống như bước ra từ câu truyện cổ tích.
Giống như năm đó cô đột nhiên rời đi.
Khiến cả người anh run rẩy.
-- anh vẫn luôn nghĩ rằng, anh đã không nhớ nổi lần cuối cùng anh gặp em, khi đó em mặc áo sơmi, anh cũng mặc áo sơmi, còn có thời gian còn có địa điểm, còn có cảm tình. Anh vẫn luôn nghĩ rằng, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, anh không thể nhớ được khuôn mặt em.
Nhưng thật bất ngờ, tất cả những gì thuộc về em, hóa ra anh đều nhớ rõ.
“Dĩ Ninh......”
Nghe thấy tiếng gọi, cô nghi hoặc xoay người lại.
Vừa nhấc mắt, cô ngay lập tức thất thần sửng sốt không nói nên lời.
Anh bỗng nhiên tiến lên, cái gì cũng không nói ra miệng, thầm nghĩ xác định người trước mắt này, có phải là Kỉ Dĩ Ninh trước kia hay không. Vì thế anh nâng tay, kéo cô vào lòng mình, dùng sức ôm chặt, sợ chỉ cần mình nhắm mắt vào cô sẽ biến mất không thấy.
Duyên phận của hai người, có đôi khi không đủ dùng cả một đời, mà chỉ có nửa đời mình.
Gặp nhau rất ngắn ngủi nhưng chân trời thì dài vô tận.
Nhiều năm sau bất ngờ tìm thấy, có thể nói đó cũng là may mắn, cho nên tất cả những chuyện đã qua đều không còn quan trọng nữa.
Anh ôm chặt cô, dùng hết sức lực.
Đem cô chôn sâu vào ngực, anh cúi đầu, ở bên tai cô gọi cô Dĩ Ninh.
Một ngày này, một hình ảnh này, kể từ khi cô bắt đầu bước vào cuộc đời của anh, anh đã bắt đầu chờ đợi. Giống như cuộc đời này chỉ còn lại một nỗi ám ảnh, anh cố chấp không rời khỏi London, không rời khỏi Cambridge, thường thường đứng một mình trước cửa thư viện mà trước đây cô yêu thích nhất vào những ngày nổi gió nổi mưa, tưởng tượng có một ngày, có thể cô vẫn giống như trước đây, ôm sách đi ra.
Nhưng từng ngày từng ngày cứ dần trôi qua, mà cô vẫn không trở về.
Chu Tồn Huyễn nghĩ, có lẽ bắt đầu từ khoảng thời gian đó, anh đã bước vào kỷ nguyên không có tình yêu, thân thể vẫn còn đó, nhưng ôn nhu của trước kia đã không còn, toàn bộ đã bị cô mang đi, vì thế sương mù ở London, gió nổi mưa bay càng lộ rõ bi thương của anh.
“Dĩ Ninh......”
Em nói cho anh biết, bây giờ chúng ta phải dùng thái độ nào để đối mặt với nhau đây? Lấy trầm mặc? Lấy ôm? Hay là, lấy triền miên?
Kỉ Dĩ Ninh ngỡ ngàng ước chừng năm phút đồng hồ.
Cứ ngơ ngác bị anh ôm chặt vào trong ngực như vậy, mùi hương Weekend vẫn còn trong trí nhớ thoang thoảng vây quanh, khiến cô nhớ lại những gì đã qua.
Hơi thở của Tồn Huyễn, ôm ấp của Tồn Huyễn, ôn nhu của Tồn Huyễn.
Quên có thể còn nhớ lại, rời đi có thể còn gặp lại nhau, thời gian lập nên một câu đố, muốn đem đến cho cô một cơ hội nữa, làm cô không hề phòng bị mà chịu thương tổn.
Cô không dám lên tiếng, sợ đây là ảo giác, mãi đến khi tiếng nói của anh vẫn không ngừng vang lên bên tai cô, cô mới dám mở miệng, cúi đầu gọi một tiếng, thật cẩn thận:“Tồn Huyễn......?”
Chu Tồn Huyễn nhắm mắt lại.
Cách yêu một người rất quan trọng, thế nên có đôi khi nó quyết định kết cục cuối cùng của tình yêu đó.
Anh từng quá thận trọng, luyến tiếc một phần bức bách với cô, rõ ràng biết cô không hiểu cách yêu một người, rõ ràng biết cô không hiểu tình cảm, vậy mà anh vẫn luyến tiếc dùng thủ đoạn của đàn ông để dậy cô chấp nhận mình, anh chỉ đứng bên cạnh cô, nhìn cô đã thấy đủ rồi, trong lòng chờ mong một ngày nào đó, cô có thể biết, có thể chủ động đến bên cạnh mình.
Mãi đến khi cô bước ra khỏi cuộc đời mình, anh mới biết, đối với Kỉ Dĩ Ninh, anh đã dùng sai cách rồi.
Đã sai lầm một lần rồi, cho nên, anh sẽ không để mình sai lầm lần thứ hai nữa.
Chu Tồn Huyễn chậm rãi mở mắt ra.
Một ánh mắt, hơi thở quanh thân trong nháy mắt trở nên bối rối.
Ảm đạm tĩnh mịch của ngày thường trong nháy mắt đã rút đi, lớp nền cường thế yên lặng dâng lên. Đáy mắt nồng đậm màu sắc u ám, nhuộm đẫm ra dục vọng, là dục vọng chiếm giữ của đàn ông đối với phụ nữ.
Ngón tay không tự giác bắt đầu dùng sức, đem cô hướng về phía mình càng chặt chẽ hơn. Nghiêng người sang một bên, anh chậm rãi cúi người, đôi môi lướt qua trước mắt cô, rơi xuống đôi môi mềm mại của cô.
Kỉ Dĩ Ninh gần như phản ứng theo bản năng, nhanh chóng đẩy anh ra.
Sức của cô không lớn, chỉ thoát được nụ hôn của anh, thân thể cô vẫn bị khóa chặt trong ngực anh.