Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
Cô bị hành động đột ngột của anh mà hơi thở hoàn toàn rối loạn, vội vàng muốn giải thích với anh:“Tồn Huyễn, không thể!”
“Không thể, phải không?”
Anh khẽ cười, nghĩ đến cô vẫn còn đơn giản như năm đó, vì thế anh cắt ngang lời giải thích của cô.
“Năm đó em nói, em nói nắm tay thì có thể, cái khác em không quen. Khi đó em còn quá nhỏ, cho nên anh chờ em. Mà bây giờ, anh không có ý định chờ đợi lâu hơn nữa.”
Ngón tay thon dài của Chu Tồn Huyễn xoa nhẹ lên đôi môi mềm mại độc đáo của cô.
Kỉ Dĩ Ninh trong trí nhớ của anh có khuôn mặt đơn thuần dịu dàng, vì tiếp xúc với ngón tay anh mà ngày càng lạnh hơn, làm anh cảm thấy, khoảng cách hai năm giữa anh và cô đó, chỉ giống như giấc mộng xuân không để lại dấu vết nào.
Hóa ra căn bản, Chu Tồn Huyễn chưa bao giờ muốn quên.
Anh thưởng thức cô, trong quá khứ đã từng thưởng thức, cho đến bây giờ vẫn còn chưa hết tình cảm, nó vẫn luôn đọng lại trong lòng.
Kỉ Dĩ Ninh nóng nảy, cô nhìn anh, thấy ý muốn chiếm giữ trong mắt anh, quen thuộc như vậy, gần như mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy ánh nhìn này từ trong mắt Đường Dịch.
“Tồn Huyễn! Bây giờ em đã --”
Anh không chịu nghe, giơ tay ra giữ lấy eo cô, cúi người xuống.
Ngay giây sau, Chu Tồn Huyễn bỗng nhiên dừng lại toàn bộ động tác.
Bạc môi chỉ cách môi cô ngắn ngủi vài cm, bỗng nhiên anh lại dừng lại như vậy.
Đơn giản là tầm mắt anh rơi xuống cổ cô, cứ như vậy anh đã vô tình nhìn thấy bí mật trên cơ thể cô.
Kỉ Dĩ Ninh đương nhiên biết nguyên nhân anh dừng lại, cũng biết anh nhìn thấy cái gì, cô không trốn, không né tránh, cô không muốn giấu giếm một chút nào, dùng phương thức trực tiếp nhất buộc anh phải thừa nhận.
Dấu hôn.
Dấu hôn dày đặc rõ ràng, che kín cổ và xương quai xanh của cô, là ấn ký tuyên cáo sự sở hữu của Đường Dịch đối với cô trong một đêm triền miên.
Kỉ Dĩ Ninh bình tĩnh mở miệng, nói cho anh một chuyện thật:“Bây giờ em, đã thành...... người có gia đình rồi.”
……
Chạng vạng, màn đêm buông xuống.
Ngã tư đường trên thành phố rộn ràng nhốn nháo, dòng xe đi lại cứ như nước lũ chảy xiết.
Hòa trong dòng người qua lại đó, có hai thân ảnh đặc biệt khiến người ta phải chú ý. Anh và cô cùng sóng vai nhau bước đi, tư thái im lặng, cứ đi chậm rãi như vậy, có hiểu biết cũng có ăn ý với nhau, không ai nói gì.
Cuộc gặp gỡ ban ngày đó, dấu hôn rõ ràng trên người cô đã khiến Chu Tồn Huyễn hoàn toàn nhận rõ sự thật. Đau đớn thấu xương, cũng là sự thật. Anh không còn con đường nào có thể lựa chọn nữa, chỉ có thể thừa nhận.
Cường thế rút đi, quay trở về ảm đạm tĩnh mịch. Đây là điều duy nhất mà hiện tại anh có thể làm được.
Ngay sáng hôm nay, Kỉ Dĩ Ninh im lặng thừa nhận bộ dáng một đêm triền miên trước mắt anh, nháy mắt đã làm cho Chu Tồn Huyễn không thể không cúi đầu chấp nhận.
Ngay cả thói quen cũ có thể nhớ lại những ngày tháng đã qua, nhưng mà rốt cục có một số người đã không còn ở lại bên cạnh anh nữa.
“Trước khi tốt nghiệp bỗng nhiên không tìm thấy em, không lấy học bổng, ngay cả buổi lễ tốt nghiệp cuối cùng, cũng không tham gia…… Nhiều người ở trường học không ngừng hỏi anh, muốn biết chỗ em ở, anh chỉ có thể nói cho bọn họ, erơi vào một tình huống thực khẩn cấp, không thể không rời đi.”
Nghe thấy tiếng nói của anh lẳng lặng chảy xuôi, Kỉ Dĩ Ninh đi bên cạnh anh, thấp giọng nói:“Em thực có lỗi……”
“Em có lỗi gì chứ.” Giọng nói của Chu Tồn Huyễn thực thê lương:“Không cần.”
Thật sự, bất kể là cô làm gì với anh, cũng không cần xin lỗi. Một người yêu một người khác, căn bản là sẽ không muốn cô ấy phải xin lỗi, mà anh yêu cô còn không kịp.
Chạng vạng, những hạt mưa nhỏ tí tách vừa ngừng rơi, mấy quán bán hoa quả ven đường đã dựng lên.
Chu Tồn Huyễn dừng lại trước một trong những quán bán hoa quả đó.
Mùa thu, bưởi gặp mưa, dường như có thêm sức sống, tạo nên màu vàng nhạt thật đáng yêu.
Anh lấy ví tiền ra, mua một quả bưởi nhỏ. Ông chủ tìm tiền lẻ trả lại anh, anh nâng tay nhận lấy, quay người lại, đã thấy phía sau mình có một cô bé đang nhìn quả bưởi nhỏ trên tay anh đầy chờ mong, anh khẽ cười, nhét tiền lẻ vào tay cô bé, nghe thấy cô bé vui mừng nói ‘Cảm ơn anh ạ’, sau đó lại đem tiền lẻ anh đưa cho ông chủ quán, vui vẻ nói ‘Ông ơi, cháu cũng muốn ăn bưởi ạ!’
Chu Tồn Huyễn xoay người, cười với Kỉ Dĩ Ninh, chỉa chỉa vào cô bé đang mua bưởi phía sau:“Có giống em không?”
Kỉ Dĩ Ninh bật cười:“Cái gì chứ……”
“Em thích nhất.” Anh đưa quả bưởi nhỏ ra trước mặt cô:“London không có nhiều bưởi tươi thế này, cho nên lúc đó, mỗi lần thấy có bán, em đều mua về rất nhiều.”
Nhớ tới chuyện cũ, Kỉ Dĩ Ninh cười rộ lên.
Chu Tồn Huyễn nâng tay, kéo cổ tay áo sơmi lên trên cánh tay, sau đó bóc vỏ của quả bưởi đó ra.
Kỉ Dĩ Ninh không nhịn được cười với anh:“Trước đây em cảm thấy, anh có thể bóc vỏ bưởi đẹp như vậy, có khi em cũng nghi ngờ rằng kiếp trước anh đã từng là người bán bưởi.”
“Nếu thật sự như em nói, thì điều mà anh cảm thấy hứng thú nhất chính là……” Anh thản nhiên nói tiếp:“…… Khi anh là một người bán bưởi, có thể sẽ có