The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1800 lượt.

đời trong thành phố, nghênh đón một vị khách đặc biệt.
Lão quán trưởng đứng trên bậc thang, nhìn anh chậm rãi đi về phía mình, áo sơmi màu lam, áo lông trang nhã, đúng phong cách Anh. Anh bước từng bước lên bậc thang, đứng lại, quả nhiên có khí chất bình thản cẩn trọng.
Quán trưởng nở nụ cười, tiến lên ôm anh.
“William, cháu thật sự là không thay đổi một chút nào.”
Trong quán mỹ thuật tạo hình, trống trải im lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân thong thả chậm rãi, tiếng vọng để lại trong không gian to lớn, yên tĩnh cao xa.
“Chuyện lần này cảm ơn cháu nhiều nhé”. Quán trưởng thật lòng cảm ơn anh:“Nếu không có cháu đầu tư thì nơi này khẳng định sẽ bị quay vòng, chỉ sợ rằng bây giờ nó đã không còn tồn tại nữa rồi”.
Người đàn ông đó mỉm cười, giọng nói thản nhiên:“Chắc là vậy.”
“Ồ.” Quán trưởng nở nụ cười, không nhịn được cảm thán:“Nay người làm VC và PE [3'>, sợ là chỉ còn cháu thôi, có thể đầu tư một số tiền lớn vào nơi này của chú. Không có gì đảm bảo và cũng không có giá trị thị trường.”
Im lặng lắng nghe lời của quán trưởng, vẻ mặt của anh thực lạnh nhạt, không có một chút hung mãnh nào mà một người làm VC/PE nên có.
“Nhiều năm rồi chưa về nước đúng không?”
“Đúng vậy, cũng nhiều năm rồi ạ.”
“Có muốn trở về không? Hay là, muốn ở lại Hoa Kỳ với bố mẹ cháu? Bây giờ hầu hết các ngân hàng đầu tư của nhà cháu đều ở Hoa Kỳ và ở trong nước, cháu lại ở Anh, không ai giúp đỡ cháu, sẽ rất vất vả đó.”
“Không sao ạ, cháu ở London vẫn tốt.” Anh lẳng lặng nói, giọng nói như tiếng nước suối chảy trong khe núi:“Ở Hoa Kỳ có Lloyd C. Blankfein của Goldman Sachs [4'>, trong nước có Đường Thần Duệ Đường Thịnh, cho nên dù có làm VC hay làm PE, ở nơi nào cũng giống nhau thôi.”
Cạnh tranh, chém giết, vất vả, tất cả những điều đó đều là những gì mà kiếp này anh không thể tránh được mà buộc phải chấp nhận.
Quán trưởng than nhẹ:“Một mình cháu cứ ở lại London thì vẫn có nhiều việc không tiện đâu.”
“Thuận tiện.” Anh bỗng nhiên nói:“Thuận tiện cho rất nhiều người.”
Anh không rời khỏi London, không thể rời đi, anh còn rất nhiều người ở đó.
Bỗng nhiên anh đi đến trước một bức tranh, giương mắt lẳng lặng nhìn, hai tay cắm trong túi quần, lặng lẽ nắm thành quyền.
Người phụ nữ trong tranh, đôi mắt sâu và hàng lông mi dài, hai tay giao nắm, khóe môi khẽ mỉm cười, một nụ cười đó làm cho toàn thế giới say mê.
“Đây là bức tranh [ Mona Lisa '> phóng tác.” Quán trưởng có hứng thú hỏi:“Cháu cũng thích bức tranh đó sao?”
“Không, không phải.” Anh khẽ cười, thản nhiên giải thích:“Trước đây cháu có một người bạn, cô ấy rất thích. Ở bảo tàng Louvre, cô ấy đã ngắm bức tranh này suốt hai giờ.”
Quán trưởng là người từng trải, nghe ra trong đó có ý tứ, nghiền ngẫm hỏi:“die Liebe?”
Tiếng Đức, tình nhân.
Anh không nói gì, biểu tình thực lãnh đạm, trong mắt chợt lóe ra một bóng dáng mờ ảo như làn sương mù.
“Cô ấy, là một cô gái rất lương thiện....... Không nói nhiều, khi cười rộ lên vẫn mang bộ dáng lạnh nhạt, dáng cô ấy đọc sách rất đẹp, rõ ràng hiểu biết rất nhiều, nhưng không bao giờ khoe ra, thậm chí cũng không để người khác biết đến.”
Quán trưởng thực sợ hãi than:“Bây giờ càng ngày càng ít những cô gái như vậy đó.”
“Kể lại một chuyện cho chú nhé.”
Anh mỉm cười, chậm rãi mở miệng, giọng nói thực hoài niệm, ẩn ẩn hàm chứa một tia thương tiếc: “Năm cuối cùng ở Đại học có một cuộc thi văn học châu Âu, tác phẩm cô ấy đưa ra là một bức tranh, cô ấy vẽ mất ba tuần, nhưng trước vòng chung kết lại bị hủy đi, bởi vì người bình phẩm trong cuộc thi đó là giảng viên tại viện văn học Hoàng gia, người có tác phẩm tốt nhất sẽ được giữ lại để đào tạo cao hơn, chỉ chọn một người thôi, cho nên cạnh tranh rất khốc liệt.”
Quán trưởng gật gật đầu:“Nhất định cô ấy đã khóc rồi?”
“Không đâu.” Anh lắc đầu, giọng nói thực đau lòng:“Cháu chưa từng nhìn thấy cô ấy khóc, nhìn cô ấy có vẻ rất yếu đuối, nhưng chưa bao giờ khóc. Thậm chí cô ấy còn không có oán giận, thu lại bức tranh đã bị hủy đó, dùng một đêm, một lần nữa hoàn thành một tác phẩm mới.”
Quán trưởng thật cao hứng: “Vậy cô ấy đã được lựa chọn sao?”
Anh gật đầu.
Quán trưởng cười rộ lên.
“Nhưng mà cô ấy không đi nên bị coi là tự từ bỏ ......”
Quán trưởng kinh hãi:“Sao có thể như vậy?”
“Bởi vì không tìm thấy cô ấy.” Vẻ mặt anh rất đau khổ: “Không tìm thấy cô ấy, nghe nói nhà cô ấy xảy ra chuyện, nhưng cho tới bây giờ cô ấy vẫn không nói với mọi người....... Ai cô ấy cũng không nói.”
Bao gồm cả chính anh nữa.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, khách vào quán mỹ thuật tạo hình càng ngày càng nhiều.
Anh nâng cổ tay lên nhìn thời gian, gương mặt tuấn tú quay về phía quán trưởng, hơi hơi vuốt cằm:“Không còn sớm nữa, cháu phải đi đây ạ.”
“Nhanh vậy sao?” Quán trưởng thực luyến tiếc:“Chú đang muốn gọi một người giúp cháu đi xem qua nơi này, cô ấy thực vĩ đại, nhất định có thể có tiếng nói chung với cháu.”
Đáng tiếc người nhà của Dĩ Ninh vừa mới gọi điện thoại đến, nói là hôm nay sức khỏe của cô ấy không tốt, xin phé