Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/507 lượt.

.Im đi!_Dì nạt mình từ phía sau.
- Con tự...tự làm được mà...Dì..._Mình nài nỉ ỉ ôi các thứ.
- Đã nói im mà...nghe nói thêm câu nữa thì lột ra luôn đó nha!_Dì hét lên với giọng điệu răn đe át hoàn toàn tiếng van xin yếu ớt của mình.
Mình hoảng thật sự nên im luôn vì Dì làm dữ quá sức.Đành bất lực mặc cho Dì cọ rửa mình đành nhắm mắt buông tay đưa thân vậy.Nói là nói thế thôi chứ chung quy cũng chỉ phần trên mông tí thôi chứ chẳng phải quá đáng gì nên mình cũng dần định tâm tọa thiền trở lại.
Dì sau khi cọ xong thì ngay tức thì thả chiếc quần sịp của mình mà nãy giờ Dì đang kéo căng ra lấy khoảng trống để tuột hơi trễ xuống phần mông làm cho phần lai quần chạm vào mông đánh lên một tiếng "bách" rõ to.
Run bắn người, mình chợt nảy lên từng cơn, da gà nổi từng đám nhưng lúc ấy mình chẳng dám quay lại vì quay lại lúc này cũng chẳng biết nên nói gì cả.Mình thở hồi hộp sau nghe tiếng cử động tay của Dì sau khi Dì đã đứng thẳng lên.
- Đứng dậy qua thành bên kia ngồi...dựa lưng vào tường để tui kì phía trước._Giọng bằng bằng đanh đá thôi rồi.
Vừa nghe tới đó là mình lại giật mình, quay lại nhìn Dì khá tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên...
Nhưng đáp lại ánh nhìn ngơ ngác của mình chỉ là một cặp mắt lờ đờ lơ đãng, cặp môi khiêu khích gây sự theo dạng môi trên mím môi dưới.
Gương mặt Dì bốc ra một mùi sát khí nồng nặc và lườm lườm hồi lâu rồi nói:
- Gì...muốn gì hông..._Dì vừa nói vừa hích hích phần da trên trán trông rất giang hồ chị đại.
- Không...Dạ...đâu...đâu gì...không_Mình lắp bắp vì hình như đã quên bén lí do quay đầu lại.
- Im đi...bớt nói đi...không có thích nói nhiều!_Lần này Dì nói giọng nhỏ vừa đủ nghe nhưng câu nói của Dì rất lạnh.Lạnh như một mặt hồ đóng băng, như mùa đông đang được buông lơi mà thoả sức vùng vẫn ở nơi góc phòng tắm yên ắng đến rợn người này.
Mình im bặt vì lúc ấy mình sợ Dì lắm.Bởi vì mình nhớ lại những gì đã xảy ra trong cơn mưa đêm ấy thật hãi hùng đến lạnh xương sống và kinh đến mức chẳng buồn nhắc lại.Mình chỉ ngồi đó mặc cho Dì đang loay hoay nặn thêm lớp sữa tắm lên miếng xốp bông mềm.
Từng giây từng phút trôi qua lúc ấy mình chỉ cố gắng căng tai ra mà nghe các cử động nho nhỏ của Dì, những cử chỉ trong cái không khí im ắng của không gian và vô định hình của thời gian.
Mình biết là Dì giận mình nhiều lắm nên mới như thế, mới chẳng nói chẳng rằng, cái thái độ mà trong mơ mình còn chưa bao giờ dám nghĩ đến.
Liệu rồi đây sẽ có những gì quá đáng hơn có thể xảy ra hay không?
Vì hành động của Dì thật sự rất khó đoán thì làm sao mình có thể lường trước được tất cả chứ.
Mình có nên xin lỗi Dì không nhĩ?
Một loạt các câu hỏi bay vòng vèo trong đầu mình khi ngồi bất động chịu nhục hình của sự lạnh lẽo cho đến khi...
- Đã nói là qua bên kia ngồi...nghe không!_Dì nạt mình từ phía sau lưng.
- Dạ...dạ_Mình hoảng hốt mỗi khi Dì to tiếng và lẳng lặng làm theo.
Khẽ đứng dậy một cách khá cực nhọc, mình cố gắng lê lết tấm thân trần với vài đóm trắng toát vì dính cặn xà phòng đâu đó trên người qua làn nước trong vắt mà đến thành bên kia, hạ eo ngồi xuống và yên vị một cách khẽ khàng.Tuy chỉ đúng hai bước nhưng đối với mình là cả một quãng đường dài đăng đẳng vì các khớp xương cứ ráo riết va chạm khi được dịp gặp nhau.
Lúc này khi đã ngồi đối diện nên mình có thể nhìn rõ Dì lắm.
Vẫn là hình ảnh chiếc quần jear ngắn củn cỡn và cái áo hồng nhạt viền ren bó sát che đậy hờ hững phần núi đôi trương phình và căng tròn nhựa sống.Dì vẫn đang loay hoay pha pha trộn trộn gì đó.
Thỉnh thoảng Dì bắt gặp ánh mắt của mình đang nhìn lung tung vào người Dì, Dì chỉ đáp trả bằng những cái liếc vô tình lạnh lùng không thể hiện chút cảm giác hay biến đổi sắc mặt gì cả.
Được một lúc, cuối cùng thì Dì cũng bước vào bồn tắm với cái dáng cao ráo nhưng rất kiêu ngạo trên tay vẫn không quên cầm theo miếng xốp tắm đã thấm đầy dung dịch và cả chai dầu gội của mình.
Tiến dần lại phía mình, Dì thể hiện phong cách ta đây là thành phần đang chiếm ưu thế rất rõ với vài cử chỉ kiêu sa ngang ngược bằng chứng là những bước chân theo kiểu chẳng nể nang ai tạo thành các tiếng bì bõm rất to.
Dì cố tình làm vậy, ai cũng có thể nhìn ra nhưng tất cả cũng chỉ nhằm một mục đích...cái mục đích mà ai cũng có thể thấy ngay được...
Khi ấy mình đang ngồi và Dì thì đang đứng chẻm chệ trước mặt mình nên phần đầu mình chỉ nhỉnh được tới phần trên bụng Dì một chút ít.Bởi vậy đập ồ ạt vào mắt mình lại là cái bầu ngực che không kín thấy cả chiếc áo lót đen bó sát lồ lộ hiện ra y như lúc nãy, cái lúc mà mình vẫn còn ngồi trên cái ghế kia.
Hình ảnh đó vẫn như lúc nãy, vẫn tạo cho mình cái thứ cảm giác lâng lâng và...lén lút.
Lâng lâng vì nó kích thích đầu óc và làm sống dậy...à không là đứng dậy trong người mình nhiều cơ quan đã ngủ yên tự nãy giờ.
Lén lút vì mình chỉ dám rụt rè lưu lại trong đầu cái khoảnh khắc thần tiên ấy một vài giây thôi bởi ánh mắt soi mói của kẻ hiểm ác kia vẫn đang nhìn chăm chú đầy mỉa mai vào mặt mình mà nên làm sao dám để lộ sơ hở cho y nắm th