Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/511 lượt.

tích tắc và cũng nhanh chóng tan biến mất dạng như cái cách mà chúng hồ hởi ập đến khi Dì bắt đầu lên tiếng.
Dì vẫn còn khóc...còn khóc rất nhiều.
Dì nói trong những cú nấc ngang trái và bực tức đến nghẹn ngào.Nói với dòng lệ chan chứa đang còn bám dài trên đuôi mắt, loang dần ra xung quanh và tràn trề ướt đẫm nơi khóe mi.
"...Dì...Dì đến đây sống với con mà...hít hà...quan tâm lo lắng...hức hức...Dì sai gì mà đối xử với Dì như zậy...hả...làm cái gì cũng nói...làm cái gì cũng giận...bộ trong mắt con Dì tồi tệ lắm hả...hức hức...a...a...a...Dì sai cái gì...nói đi...sao cứ hễ ra là con ghét Dì zậy...hả...nói đi...hức hức...rồi hễ Dì làm cái gì cũng gai mắt hết...gai lắm đúng không...hả...hả...con không thương Dì thì cố chịu đựng đi...hết một năm nữa là tui đi mà...đi luôn...không bao giờ xuất hiện trong cái nhà này nữa...hức hức...hít hà...đi cho khuất mắt mấy người...sống mà suốt ngày cứ sợ...sợ con buồn...sợ giận đủ thứ hết...cứ phải nhìn sắc mặt mấy người mà sống...tui chết già...chết héo rồi...hức hức...rồi con bị thương nên sợ con khó chịu đau đớn rồi lum la...tui cười để mấy người zui...để zui mà...sao hằn học tui...bộ tui xấu xa lắm hả...mấy người buồn tui cũng buồn cũng có zui đâu mà sao lại liếc rồi la tui hả...hả hả...nói đi...nói đi...hức hức...a...a...à..."
Dì vẫn ngồi đó.Hai hàng mi vẫn đang bị thấm đẫm ướt nhòa bởi nước mắt.
Nước mắt của sự buồn bã, chán chường muốn buông thả và thất vọng khôn nguôi.
Những lời nói của Dì như xé toạt không khí xuyên qua từng thớ thịt mà đâm thẳng vào tim mình khiến cho nó co giật từng hồi quặn thắt.
Mình thật sự thấy đau nhói, đau khắp mình mẩy.Nỗi đau của sự dằn vặt và tức tối đến ức nghẹn.
Mình dằn vặt vì chẳng lẽ từ trước đến giờ mình sống xấu, sống bẩn với Dì đến như thế sao.Bấy lâu nay Dì sống trong căn nhà này mà không có được trọn vẹn một nụ cười, một niềm vui để an ủi những ngày tháng bê trễ và sự vô tâm đến từ mình.
Mình tức tối bản thân vì mình hờ hững quá, sao mình lại có thể đối xử với người đã có ơn chăm sóc và quan tâm mình đến như thế được.Cố gắng lục tìm trong trí nhớ tất cả những hành động hoặc giả là cả những suy nghĩ không tốt của mình về Dì để có thêm bằng chứng mà mài nheo, chửi bới bản thân.Bản thân của một thằng thanh niên tủi nhục đang tâm đối xử lạnh nhạt với một người phụ nữ- người mà đã hi sinh cả tuổi thanh xuân bay nhảy bông đùa để đến bên mình mà lo lắng mà nâng niu từng bước đi chập chững vào đời suốt thời kì hai năm phổ thông.
Mình thấy thương Dì quá, càng thấy tội Dì bao nhiêu thì mình lại càng ghét bỏ bản thân bấy nhiêu.
Bỏ tay Dì ra, mình chỉ biết cúi đầu lặng im.Mình không có can đảm nhìn vào mặt Dì vì mình sợ, sợ phải đối diện với đôi mắt ấy, đôi mắt của lòng vị tha và chờ đợi không bến bờ.
Biết bao lần mình phạm lỗi, biết bao lần mình sai quấy đều nhận được cái lắc đầu nguầy nguậy không truy cứu hay một nụ cười trừ che chở.
Các bạn nào biết những kỉ niệm mình từng nhắc đến trong những chap trước kia chỉ là một phần nhỏ trong một chuỗi ngày của cuộc sống hai người đầu sự kiện ai oán.
Mình sai nhiều lắm, quấy nhiều lắm chứ chẳng đơn giản như thế đâu.Đôi lúc mình cũng chẳng về nhà nữa, không phải bởi vì mình sợ gì cả bởi giai đoạn ấy Dì còn chưa đánh mình mà là mình xem Dì chẳng ra cái gì hết, chẳng phải là loại người mà mình phải bận tâm hay lo lắng tiếc nuối gì cả.
Thưở ấy mình xem Dì hoàn chỉnh và chính xác nghĩa của hai từ- Vú nuôi.
Thấy có lỗi hay tự trách mình là đều không thể tránh khỏi, mình biết Dì rất buồn, khổ tâm lắm đến mức chịu đựng thêm không nỗi nữa nên mới phải nói ra.Mình vui vì đều đó, tuy có hơi nhẫn tâm nhưng mình mong Dì có thể khóc, có thể nói ra những điều ấp ủ và hành hạ con người Dì tự bấy lâu nay để mình biết, mình cảm nhận và mình có cơ hội để sửa chửa.
Mình muốn như thế và giây phút đó cũng tự hứa với bản thân rằng sẽ sống tốt hơn, không hay cáu gắt và cũng sẽ không làm Dì buồn nữa, chỉ mong Dì nhận ra mình thật sự hối hận và muốn sống lại từ đầu.
Đang mãi cúi đầu tự hứa sẽ làm một thanh niên tốt, một chỗ dựa về tinh thần cho Dì và sẽ cùng Dì vượt qua những sóng gió trong chuỗi ngày của cuộc sống vui vẻ do mình tạo ra sau này thì bất chợt Dì đứng lên.
Dì đứng lên nhưng chưa vội bước đi vì mình có cảm giác như Dì vẫn cúi đầu xuống nhìn mình trong tiếng nấc thút thít dai dẳng.
Mình tò mò lắm chứ nhưng lại tự nhủ với bản thân là sẽ không ngước lên nhìn Dì đâu vì mình sợ, sợ con người đang đứng kia sẽ lại khóc, lại làm một tràn nữa thì mình nguy to, hậu quả khôn lường.
Nhưng thói đời là vậy, nhiều người chết hay gặp tai ương cũng chỉ vì cái thói hiếu kì ngu xuẩn ấy.Sống trên đời nên tự nhủ có những điều nên biết và những điều cần tránh biết vì chẳng lợi lộc gì mà đôi khi còn mang đến nhiều muộn phiền rắc rối cho bản thân và gia đình.
Nói là thế nhưng mình của lúc đó ngốc lắm, chẳng hiểu sao lại có cái suy nghĩ tò mò nên đã từ từ ngước đầu lên nhìn cái hình dáng cao ngồng ngồng của người con gái đang tọa trước mặt mới đau chứ.
Ngay lập


Snack's 1967