Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/530 lượt.

vào lớp áo ấy một cách rất quyết đoán.
Vừa chạm tay vào phần ngực trần của Dì là mình như thoát cả tim mặc dù đã chuẩn bị tâm lí sẵn từ trước vì những suy nghĩ sâu xa của sự vụng trộm, của một cái gì đó trái đạo lí làm cho cơn đê mê sung sướng trong mình bùng lên dữ dội khiến cho tay chân run lên từng hồi tê tái.
Ấm lắm, nóng lắm trái ngược hoàn toàn với phần bắp tay lúc nãy.
Có lẽ vì bình thường Dì mang phần áo ngực có cấu tạo sao đó nên mình nhìn thấy rất là to trong khi lúc này mình chỉ xòe rộng cả lòng bày tay ra mà đã bao gọn cả cái vếu êm ái này không dư sơ miếng nào.
Phần đầu ti nhỏ xíu xiu và hình như còn lún cả vào trong khiến cho mình run tay mà kéo lên liên hồi.
Mình nhẹ nhàng thực hiện các cử chỉ ở cánh tay bên ngực này và sau đó lặp lại y đúc bên ngực kia.Cái đầu ti bé xíu trái ngược phần nào với cô Trang vì nó chẳng cứng lên hay hưởng ứng một chút nào cả vì trông nó như muốn núp mình thì đúng hơn.
Tính mình ra sao thì hầu hết các bạn đã biết và mình cũng đã từng kể qua.
Đối với phần trên của người phụ nữ mình thường chẳng có chút gì gọi là đạt khoái cảm, chỉ có duy nhất một thứ cổ vũ tinh thần mình một chút chính là sự chiếm hữu trong giây phút mở màn của sự nắn bóp mà thôi.
Đơn giản nhưng chân thật đó chính là con người mình.
Sự so sánh về cơ thể của những người phụ nữ mình từng được nếm trải mặc dù trong thời gian ngắn ngủi như thế nào đi chăng nữa thì tất nhiên là phải có rồi.
Mình nhớ lại và so sánh rất nhiều chi tiết trên người Dì và của cả cô Trang.Cô Trang mặn mà nhưng không thể nào đọ được với Dì Linh của mình vì nói chi đâu xa chỉ cần để ý đến phần bụng là cũng đủ hiểu, cái phần mà chắc chắn Cô cần phải học tập nhiều ở Dì Linh.
Nghĩ là phải chứng minh, tay mình rời ngực và rê nhanh xuống phần bụng Dì.
Phẳng nhỉ, từ đoạn cuối xương sườn đến rốn như một bình nguyên vậy, nó như một tấm ván ép và chắc nịch thỉnh thoảng hóp xuống theo từng nhịp thở đều đặn mà thôi.
Không tập GYM từ vài năm nay ở chung với mình mà vẫn giữ được vóc dáng như thế này là đáng nể lắm rồi mà không, biết đâu Dì Linh tập lúc mình đi học thì sao.
Không quan tâm lắm nhưng mà cũng phải nói thật là đầu óc mình lúc đó loạn lắm chứ chẳng chỉnh chu như lúc mình ngồi đây kể cho các bạn nghe lại vầy đâu.
Tay mình vuốt xuôi theo chiều đi xuống khắp cái miếng ván ấy và chợt dừng lại ở mép chiếc quần jear ngắn củn cỡn của Dì.
Quyết đoán và chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mình đưa tay và cố gắng mở cái nút khóa quần như kiểu mình vẫn thường hay làm.
Loay hoay một hồi vì tưởng chừng dễ dàng như trong suy nghĩ của mình nhưng mà không ngờ cái nút khóa này lạ quá.Nó cứ như ra rồi mà lại chưa ra, ban đầu mình cứ ngỡ là nó theo kiểu gài vào rút ra hay tròng vào một lỗ nhỏ bên mép kia như kiểu vẫn thường gặp nhưng mà lại không phải, nó sao sao ấy không tài nào mở được.
Lạ thật, đây là cái nút lạ nhất mà mình từng gặp và cũng chẳng biết phải tả ra làm sao nữa.
Một hồi lâu vẫn chẳng đâu vào đâu mà cơ thể thì hừng hực lắm rồi nên mình quyết định cho tay vào đoạn hở ở phần trước lưng quần luôn.
Cứ thế, cứ thế nhẹ nhàng và nhanh chóng mình cố gắng thật ít chạm vào phần bụng dưới của Dì nhưng rất khó vì phần hở ra của lai quần không thật sự rộng như mình mong đợi, chỉ một khoảng nhỏ vừa đủ cho một bàn tay vào thôi.
Nín thở cùng với sự di chuyển nhẹ nhàng của bàn tay tim mình như ngừng đập trong giây lát cho đến khi nằm lọt thổm trong lòng bày tay mình là những sợi lông mơn mởn và có lẽ là đen mảnh bên trên chiếc bím bí ẩn kia sau khi đã bâng hờ chiếc quần chip nhỏ xinh lên để có không gian luồn lách đưa tay vào.
Cũng không phải là rậm lắm đâu vì cơ bản mình đâu có nhìn thấy tất cả, chỉ là những thứ cảm giác cơ bản ở xúc giác mà thôi.
Lại khẽ khàng luồn lách xuống sâu thật sâu cho đến khi đầu ngón tay chạm vào một mảng thịt mềm mềm và trơn nhẵn thì ngay tức khắc, mình dừng lại.
Thở hồng hộc vì cảm giác tò mò xen lẫn tê tái nhỏ nhoi khó lòng làm mình thoải mái.Mình vuốt khe khẽ vào cái khe hở một cái, rồi hai cái như thể rất rành rọt và đã quá quen thuộc với hành động đó rồi vậy.
Thao tác chính vẫn là ở sự khéo léo của cánh tay trong quần Dì.
Không dám sờ vào những chỗ nhạy cảm mà chỉ dám loay hoay ở những thứ ít động chạm và tạo sự khoan khoái cho bản thân về cảm giác lạ lẫm mà thôi.
Nhưng dần dà có voi rồi ai mà chẳng sẽ khao khát được gặp hai bà Trưng.
Mình khẽ hạ ngón tay giữa xuống tất nhiên là bàn tay như mình đã nói ở bên trong chiếc quần chíp của Dì rồi.
Nhưng đời không như mơ và tình cũng không bao giờ như thơ khi bất giác mình chuẩn bị thực hiện cái hành động thân thương nồng nàn ái ân đó thì tiếng.
"...Ting...tong...Ting...tong..."
Mình thoáng giật mình và nhanh chóng kéo tay ra mặc cho cảm giác rát rúa bủa vây vì một phần da kẽ tay mắc nhẹ vào phần khóa quần.
Thở phì phò và lăn qua quay lưng lại vào hướng góc tường bên kia nệm cố hết sức bình tĩnh mà lắng nghe cái chuông cửa khốn nạn kia reo inh ỏi thêm hai lần nữa trong vòng cũng gần 3 phút


Ring ring