XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.

e rất nhỏ.
- Ừm...ai đấy... Mình chỉ kịp nghe tên nên "ừm" một tiếng cho có chứ chưa thể nào xác định được độ tuổi của đối phương cả.
- Cô...là cô...Trang nè...cô đang ở trước cổng nhà Duy nè!






Rất bất ngờ vì mình chẳng thể nào hình dung được đầu dây bên kia lại có thể là cô Trang.
Mà nếu là cô Trang của bình thường mà nghĩ cho lung thì chỉ có lẽ chỉ là một cuộc điện thoại hỏi vu vơ về tình hình sức khỏe hay đong đưa đôi chút về cảm nhận bản thân.
Chứ thế quái nào giờ giấc đã khuya như này lại đang đứng trước cổng nhà mình làm gì.
Mà mình cũng chẳng hiểu sao cô lại biết được địa chỉ nhà mình mà tới nữa bởi cô chưa từng qua đây và cũng chính cô hồi chiều nói là vì chẳng biết nhà nên không thể tới mà thăm nom khi không liên lạc được với mình tong suốt một khoảng thời gian dài.
Quái nhỉ.
Cô Trang:Ừm...không sao...cô đứng nãy giờ mới dám gọi mà...lát cũng được...
Mình:Trời...cô tới thì nên gọi trước cho con hay chứ sao lại đứng chờ chi hông biết...
Cô Trang:Cô làm phiền con quá...giờ này...
Mình:Không sao đâu cô...con cúp máy kiếm chìa khóa đã...
Tim mình đâp loạn nhịp tơi bời hết cả lên, tay chân thì run run vì một cảm giác gì đó rất bất thường.
Cố gắng định vị lại nởi để chìa khóa.
Cúi đầu xuống nhìn vào bên dưới chiếc bàn nhỏ.M
Mình với tay khe khẽ nhấc chùm chìa khóa lên mà lẳng lặng tiến gần cửa chính.
Bất chợt như một cảm giác đề phòng từ các giác quan, mình quay lại nhìn lên hướng cầu thang với ánh đèn hồng lờ mờ không thấy rõ mặt người.
Vẫn im ắng như mọi khi.
Mình cố gắng hít lấy một hơi thật sâu và vặn chìa khóa chuẩn bị tiến bước ra ngoài.
...Cạch...cạch...
Hai vòng xoay của chiếc chìa khóa trong ổ tạo nên những âm thanh đặc quánh của thứ kim loại mạ đồng.
Thoáng chút áp lực mình từ từ đẩy khẽ cửa ra trong sự im ắng hết mực của không gian.
Vừa mới đẩy cửa ra thì một vài cơn gió thoáng đảng và man mát như đang chực sẵn mà ùa tới tấp vào nhà.
Ngay khi đó mình lập tức nhìn ngay ra hướng cổng nơi mà một cái bóng đen đen quen thuộc đang đứng khép mình nơi góc tường.
Nở một nục cười mà biết rằng cô không thể nào thấy được, mình cầm chùm chìa khóa tiến bước tiếp tục đi ra.
Cô Trang hình như đã nghe thấy tiếng bước chân của mình lúc sát gần cổng nên đã khẽ di chuyển từ tốn ra hẳn với vẻ mặt tươi roi rói.
Lúc này thì với ánh sáng trong vắt vàng lịm của bóng đèn đường chếch góc khiến mình có thể thấy cô rõ mộn một với cái dáng quen thuộc.
Cô mặc một chiếc áo thun viền ngang đen trắng trông rất kín đáo và khá trẻ trung.
Một chiếc quần jean đen bo bó hơi bạc kiểu cách trông khá cầu kì nhưng lại được cái nhìn lịch thiệp chứ không diêm dúa nhưng một số kiểu của các em teen thời nay.
Bình thường hay thấy cô Trang mặc các kiểu váy công sở hay những loại váy mềm của bà nội trợ đâm ra khi mới chứng kiến cách ăn mặc mới này mình trông cứ là lạ nhưng được cái là thích thú vì khi hòa quyện tất cả thì trông cô cứ như trẻ ra hẳn mấy tuổi khi đi kèm đôi giày cao gót tông xẹt tông như thế kia
Những phần gợi cảm của cơ thể người phụ nữ luôn được phơi bày hoàn chỉnh với những trang phục bó thắt như thế hoặc hơn thế.
- Cô...cô vào nhà đi...Mình từ từ mở cổng và nhìn cô cười tươi nói.
- Thôi khỏi cũng được...cô đứng nói chuyện với Duy xíu rồi về cũng được...Cô hơi mỉm chi và nói ra cái giọng mà đã rất lâu rồi mình chưa nghe thấy.Một cái giọng cưng cứng của người phụ nữ tuổi băm.
- Không sao mà...cô vào đi...Dì ngủ rồi với lại giờ này đứng ngoài đây nói chuyện sợ người ta nói đó...mà xe cô đâu...Mình nói và dang tay mời cô vào trong khi ngó nghiêng ngó ngửa vì chẳng hiểi chia61c xe máy của cô đâu cả.
- Ừm...cô đi taxi qua đây chứ giờ này cô không dám đi xe ra đường một mình đâu...Cô từ từ bước vào với cái dáng quen thuộc, thân thể đẩy đà bị bó lại đến ngộ mắt.
- À...dạ...vậy cô vào đi...Mình cười nói gãi đầu lia lịa để che đi vẻ ngượng ngùng của cô mắt.
Phải nói trông cô hơi ốm sao với lần trước mình gặp trông cái đêm mưa gió ấy chắc có lẽ cũng vì thế nên khi cô mặc cái bộ đồ này trông rất đẹp và vừa khin khít.
Nói và vừa chứ những thứ gì vốn nảy lửa vì vẫn nóng hôi hổi lắm bởi vậy mình vẫn dùng từ "đẫy đà" là do thế.
Cô Trang bước từng bước thanh thoát vào phía bên trong cổng mà đứng khép nép đợi mình.
Sau khi mình khóa cửa cổng xong thì quay đầu lại là đã thấy cái dáng đứng của Cô ngay bên cạnh trông cứ như thiếu nữ vừa về nhà chồng mà khi thoáng nhìn mình đã mém xíu là bật cười.
- Mà sao cô biết nhà con ở đây mà qua vậy...Mình hỏi khi cả hai đã cùng nhau đảo bước đi vào hướng nhà mình.
- À...cô gọi điện thoại hỏi bé My...rồi nó nói nó biết vụ con té xe rồi...cũng có gọi điện thoại mà không biết sao không liên lạc được...nên cô xin địa chỉ nhà con rồi nói mai qua thăm...Cô trả lời với cái giọng khe khẽ như sợ ai đó nghe.
- Dạ...con cũng thấy mấy tin nhắn của My trên yahoo nhưng mà chẳng biết nói sao nên thui luôn...không trả lời...Mình nó