Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/708 lượt.

ài. Đông Tam thở phào, nếu lúc nãy mà cô không lên được xe thì chắc giờ này đã bị mưa đá làm cho bầm dập rồi. Đang là giờ tan tầm, người trên xe cứ chen chúc xô đẩy nhau, một gã lùn tịt, lông mày sâu róm cứ ngả vào người cô. Thấy hắn cũng không có hành động gì quá trớn, Đông Tam chỉ khẽ cau mày, cố dịch sát sang một bên. Loại tiểu nhân như thế này, cô không bao giờ dây dưa vào. Không phải vì sợ mà vì thấy không đáng thôi.
Mưa đến nhanh mà tạnh cũng nhanh, ban nãy hãy còn tối sầm, mười mấy phút sau đã trời quang mây tạnh. Đông Tam nhớ lời Chu Nam dặn, xuống xe ở bến kế tiếp rồi vẫy taxi đến khách sạn.
Lúc đến nơi, Chu Nam đang đứng ở bậc thềm đọc tin nhắn. Đông Tam vừa trải qua kiếp nạn đi xe bus trên đôi giày mười phân cao nghễu nghện, vội sải chân đến vịn cánh tay anh, nhăn nhó. Chu Nam ngẩng lên nhìn cô, cười gian xảo:
- Em à, anh có thể xin ít lửa không?
- Tôi có bạn tra rồi, - Thẩm Đông Tam âu yếm dựa vào người anh - nhưng hôm nay anh ấy không có nhà.
- Rất vinh hạnh được gặp em. - Chu Nam đỡ cô đứng thẳng dậy rồi khoác tay cô đi vào trong. Họ phải đi qua một đoạn hành lang khá dài mới đến được nơi tổ chức buổi tiệc, tấm thảm đỏ dày mịn khiến từng bước chân của hai người mềm lún xuống. Chu Nam dịu dàng nắm tay cô, giống như kết thúc có hậu của hoàng tử và công chúa khi họ cùng nhau sống một cuộc đời hạnh phúc. Đột nhiên, Chu Nam thì thầm bên tai cô:
- Có phải chúng ta không nên đến không?
Nhưng cánh cửa đã mở ra, những tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong thoáng chốc im bặt. Đông Tam ngẩng cao đầu, nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng sáng.
Cô biết lúc này là giây phút thay đổi cuộc đời của cô bé Lọ Lem.






Lợi Lợi vồn vã chạy ra đón trên môi vẫn là nụ cười thân thiết như ngày nào:
- Mau vào đi, chỉ còn thiếu hai người và Phương Dịch Uy thôi.
Cô và Chu Nam vẫn nắm chặt tay nhau, chậm rãi bước đến giữa phòng, Chu Nam trịnh trọng giới thiệu với mọi người:
- Đây là vợ chưa cưới của tôi, Thẩm Đông Tam.
Căn phòng đang im lặng đột nhiên òa lên những tiếng chúc mừng và hỏi han tới tấp. Đông Tam thẳng lưng, mỉm cười đón nhận sự nồng nhiệt của mọi người. Cô hiểu, dù hôm nay có là bữa tiệc Hồng Môn, cô cũng không được phép sơ suất. Cho dù là hang cọp ổ rồng, Thẩm Đông Tam này cũng sẽ là bất chấp tất cả để xông vào, huống chi đây chỉ là một buổi họp mặt bạn bè, có gì to tát đâu.
Có người chắc thấy vở kịch chưa đủ kịch tính liền la lên:
- Này Lợi Lợi, trước đây cậu có khách sáo như thế đâu. Này, hay là cậu và Chu Nam cùng uống li rượu giao bôi đi.
Mặt Lợi Lợi phút chốc đỏ bừng, cô ta trừng mắt nhìn người vừa phát ngôn bừa bãi, ra sức thanh minh:
- Đừng có ăn nói linh tinh, muốn uống thì tôi uống với cậu.
Cả đám người cười ha hả. Thẩm Đông Tam thả lỏng bàn tay đang nắm chặt dưới bàn. Cô khẽ liếc nhìn anh chàng thanh niên vừa nói: mái tóc cắt cua đơn giản, đeo kính trắng trông rất thư sinh đang cợt nhả cười cười nói nói với mấy cô bạn bên cạnh. Anh ta với lấy cốc rượu trên bàn rồi đứng lên, tiến đến gần Lợi Lợi ngoắc tay uống rượu giao bôi. Ở phía dưới, những tiếng huýt sáo ầm ĩ vang lên.
Đông Tam khẽ liếc Chu Nam. Lúc này, cô không thể không chú ý đến phản ứng của Chu Nam. Anh cúi đầu, chân mày cau lại, rõ ràng là đang bối rối trước cảnh tượng chướng tai gai mắt trên.
Xao lòng chăng? Họ chắc chắn đã từng cùng nhau đón những bữa tiệc sinh nhật như thế này. Cô tiểu thư Lợi Lợi không tổ chức dạ tiệc mà chỉ mời bạn bè đi ăn đồ Tứ Xuyên ắt là có nguyên do của nó, cách tổ chức bình dân này chắc chắn là cách Chu Nam tổ chức sinh nhật cho cô ta trước đây. Lúc đó hẳn anh phong độ đầy mình, kể cả lúc có người trêu đùa, anh cũng vui vẻ đứng dậy như anh chàng lúc nãy.
Rõ ràng, tình tiết này đã tác động đến anh, khiến anh hồi tưởng lại những chuyện cũ trước đây, tình cảm khó mà che giấu được.
Đông Tam biết, kí ức có sức mạnh to lớn. Càng đè nén lại càng không được, thậm chí điều đó còn làm cho nó lớn mạnh hơn. Cách duy nhất để dập tắt mọi việc là đâm thủng lớp bong bóng ảo vọng đó đi. Nhưng cô chỉ có gậy sắt chứ không có kim thêu hoa.
Cô đặt tay lên tay trái của Chu Nam, tựa vào người anh, nét cười mơ màng ẩn hiện trên khuôn mặt. Cô ghé sát bên tai anh, thì thầm:
- Hai người đã ngủ với nhau chưa?
Chu Nam sững người rồi quay phắt lại nhìn cô. Đông Tam mỉm cười duyên dáng, nhìn sâu vào mắt anh:
- Cô ấy nói với em, ngày thứ hai sau khi về Bắc Kinh đã lên giường với anh.
Hơi thở Chu Nam trở nên gấp gáp, nặng nề. Cô có thể nhận thấy những cảm xúc phức tạp đan xen trong mắt anh. Anh nhìn cô, mấp máy miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô cười nhẹ nhàng, quyết định ra đòn cuối cùng:
- Anh xem, sao anh cứ nhớ mãi loại đàn bà tùy tiện lên giường với đàn ông như thế?
Chu Nam bóp chặt tay cô, những ngón tay mảnh dẻ oằn mình trong cú siết. Cơn đau dội vào tâm trí khiến cô choáng váng, nhưng Đông Tam vẫn bặm môi ghìm tiếng kêu trong họng.
Buổi tiệc diễn ra rất vui vẻ, trừ ba người họ. Chu