XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/709 lượt.

Nam hầu như không đụng đũa, còn Lô Lợi Lợi thì lấy tư cách chủ nhân bữa tiệc, ra sức tiếp đồ ăn cho anh. Đông Tam vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi, điềm nhiên đỡ hộ cho Chu Nam, sau đó vui vẻ nói với Lô Lợi Lợi đang ngồi cách đó không xa:
- Dạo này dạ dày của anh ấy không được tốt, bác sĩ khuyên không nên dùng đồ cay nóng hay uống rượu. Ý tốt của cô Lô, tôi xin thay mặt anh ấy cảm ơn cô.
Rõ ràng Lợi Lợi vẫn chưa quên cái tát của cô hôm đó. Mặt cô ta đờ ra, lạnh lùng nhìn Đông Tam rồi khẽ gật đầu, không nói gì thêm nữa.
Cao trào của bữa tiệc hôm đó lên đến đỉnh điểm khi cánh cửa phòng ăn bật mở, một chiếc bánh gato hai tầng từ từ được đẩy vào. Chiếc bánh được phủ một lớp sôcôla sữa trắng tinh cùng với hai mươi lăm ngọn nến tỏa sáng rực rỡ. Thẩm Đông Tam chưa bao giờ nhìn thấy chiếc bánh ga tô nào lớn đến như vậy. Cô lặng lẽ nhìn Lợi Lợi đang vui vẻ đứng lên, thích thú đón nhận món quà bất ngờ, khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời trong ánh nến. Có lẽ cô ta là công chúa thực sự chăng?
Một cô gái muốn gì được nấy, một cô gái được hết thảy mọi người yêu thương, chiều chuộng. Còn cô thì lại chưa bao giờ cảm nhận được điều đó trong đời.
Đèn vụt tắt, tất cả mọi người quây xung quanh Lợi Lợi hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Trong ánh nến lung linh, vẻ đẹp tuyệt mĩ của Lợi Lợi dường như càng được tô điểm thêm. Đúng là một nàng công chúa nghiêng nước nghiêng thành.
Hát xong là đến màn cầu ước may mắn. Lợi Lợi nhắm mắt, hàng mi dài rợp ngả bóng xuống khuông mặt rạng rỡ, đôi môi xinh đẹp như hé cười, khuôn mặt tràn đầy hy vọng trong ánh nến lung linh. Sau đó cô ta mở mắt, liếc nhanh về phía Chu Nam.
- Mau thổi nến đi...
Những người bạn hò hét thúc giục xung quanh, nhưng Lợi Lợi vẫn chưa có ý kết thúc ảo vọng của mình. Cô ta cúi người xuống, môi khẽ chúm lại, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, quét ánh mắt dịu dàng như nhung một lượt, hạ giọng nói:
- Hai năm trước ở nước ngoài, một mình thổi nến, một mình ăn bánh gato, sinh nhật mà nước mắt cứ rơi. Lúc đó tôi đã tự hứa với mình, khi nào về nước nhất định sẽ không thổi nến sinh nhật một mình nữa. Vậy có ai muốn thổi cùng tôi không?
Mọi người bắt đầu nhao nhao lên, nhưng không một ai bước ra. Tất cả ánh mắt không hẹn mà gặp đều hướng về phía Chu Nam. Trong ánh nến huyền ảo, Chu Nam vẫn lạnh lùng im lặng.
- Tính cho tôi một suất nhé. - Phương Dịch Uy rẽ đám đông bước ra, khoanh tay đứng cạnh Lô Lợi Lợi cười.
- Cả tôi nữa. - Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn vui vẻ tiến lên, nhìn Lợi Lợi đầy vẻ đồng tình, sau đó trừng mắt với Chu Nam.
Rõ ràng Đông Tam vừa nhận thấy Chu Nam đang đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm. Anh căng thẳng vậy sao?
Thêm bốn năm người bạn quây bên cạnh, Lợi Lợi nhìn mọi người, cười rất ngọt ngào:
- Cảm ơn các bạn, các bạn đúng là bạn tốt của tôi. Nào, chúng ta cùng thổi nến.
Một hơi dài, những ngọn nến nhảy múa một lát rồi tắt lịm.
Bốn bề phút chốc chìm trong bóng tối khiến mọi người nhốn nháo mất một lát. Đột nhiên những tiếng kêu của các cô gái và hơi thở của các chàng trai đan xen vào nhau. Chu Nam ban nãy còn nắm tay Đông Tam, sau một cái đẩy nhẹ cũng buông ra.
Cô hoảng sợ, vội kéo anh lại, nhưng trong bóng tối mờ mịt cô nắm phải một bàn tay khác, béo ục nhờn mỡ. Cô lập tức buông tay ra, nhưng không ngờ bàn tay thô lậu đó lại té nước theo mưa, sờ soạng người cô.
Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, nắm lấy cánh tay đó cắn một cái thật mạnh. Trong bóng tối có tiếng người kêu lên khe khẽ.
Đèn đóm nhanh chóng bật sáng, mọi người đều nhốn nháo cả lên. Các nam thanh nữ tú ai cũng quần áo xộc xệch, hơi thở gấp gáp và tránh nhìn vào mắt nhau. Chỉ có cô, Thẩm Đông Tam là trừng mắt lên nhìn gã đàn ông lùn tịt bên cạnh, sau đó đôi mắt tìm kiếm Chu Nam trong đám đông.
Không có anh. Không thấy anh ở đâu cả.
Có người định thần lại, thảng thốt kêu lên một tiếng:
- Ấy, còn Lợi Lợi? Sao không thấy Lợi Lợi?
Thẩm Đông Tam cảm thấy như từng cơn từng cơn chóng mặt đang ùa tới xây xẩm cả mặt mày. Cô không thể tin bạn trai của mình lại cùng người yêu cũ chơi trò Romeo và Juliet ngay trước mặt mình.
Đông Tam như phát điên, lao ra cửa, tấm thảm dày nhấn chìm tiếng bước chân gấp gáp của cô. Hành lang vắng tanh, ngay cả bóng dáng một nhân viên phục vụ cũng không thấy. Tất cả các cánh cửa đều bị khóa, có thể ở đằng sau một cánh cửa nào đó, hai người họ đang tận hưởng cảm giác đê mê mà cơn khoái cảm mang lại. Họ vụng trộm ngay trước mắt mọi người, cái cảm giác phấn khích và bốc đồng này có phải đã làm cho đầu óc họ mê muội đi?
Cô sẽ không bao giờ cho phép chuyện đó xảy ra.
Cô lao đến căn phòng gần nhất, ra sức đập cửa. Tóc tai rối tung, bước chân loạng choàng, tiếng gào thét đau đớn lanh lảnh vang lên khắp dãy hành lang:
- Chu Nam! Lợi Lợi! Các người cút ra đây cho tôi! Cút ra đây! Chu Nam! Anh nói anh muốn lấy em, anh không thể đối xử với em như thế này được.
Đám người trong phòng đều đứng sững, im lặng nhìn sự cuồng nộ của cô. Bao nhiêu hận thù trong lòng giờ phơi bày ra hết trước những cặp mắt lạnh nhạt của người