Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.

ng văn phòng mô thức hóa. Vừa nhìn thấy cô, Đỗ Hiểu Hồng nhanh nhẹn đưa tay ra bắt rồi ra hiệu mời cô ngồi.
Họ hẹn nhau tại quán cà phê dưới tòa nhà làm việc của Đỗ Hiểu Hồng, giờ đang là buổi trưa, nhưng quán không có mấy người ra vào. Ánh nắng rực rỡ nhảy nhót trên chiếc bàn gỗ màu xám, nhưng do điều hòa trong quán để ở nhiệt độ quá thấp nên cô vẫn thấy chân tay lạnh cóng.
Đỗ Hiểu Hồng hỏi sơ qua về tình hình của cô, sau đó trầm ngâm một lát rồi mới thận trọng nói:
- Gì vậy?
- Cô có quan hệ thế nào với Chu Cẩm Thời?
Hiểu Hồng nhìn cô một lát rồi bật cười vui vẻ:
- Điều này cô nên đi hỏi Chu Cẩm Thời, chắc anh ấy sẽ không giấu gì cô đâu.
Đây là lần duy nhất Hiểu Hồng mỉm cười trong suốt cuộc nói chuyện của họ.
Tiễn Hiểu Hồng xong, Đông Tam lại ngồi xuống ghế. Cô có cả một buổi chiều rảnh rỗi không biết phải làm gì. Uống hết tách cà phê, cô thanh toán rồi cứ thế vẩn vơ đi dạo, không ngờ lúc định thần lại thì đã đến chỗ lần trước phỏng vấn. Chính tại nơi này, cô đã gặp lại Lâm Phong.
Lâm Phong. Đã nhiều năm không gặp, sự xuất hiện của cậu liệu có thể được coi là trùng hợp không? Nghĩ đến bức ảnh cậu gửi cho cô hôm đó, bao nhiêu nghi ngờ lại xuất hiện trong đầu cô. Đông Tam rút điện thoại ra, ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Lâm Phong.
Trong điện thoại, giọng Lâm Phong vẫn bình thản như mọi khi:
- Tiểu Tam, có chuyện gì thế? – Bao giờ cậu cũng khẽ uốn cao lưỡi ở cuối câu, kèm theo chút gì đó rất ấm áp.
Đột nhiên cô cảm thấy miệng khô khốc, căng thẳng đến mức không biết phải nói gì:
- Tớ đang ở dưới tòa nhà. – Rồi sợ cậu hiểu lầm, cô liền lập tức bổ sung thêm một câu – Hôm nay tớ có việc đi ngang qua đây nên muốn rủ cậu đi ăn tối thôi. Mấy giờ cậu nghỉ?
- Đợi tớ một lát. – Sau đó điện thoại tắt phụt.
Cô biết cậu sẽ lại xuất hiện ngay lập tức như ngày xưa. Dù tám năm đã trôi qua, nhưng thói quen này vẫn không hề thay đổi. Cũng giống như phản xạ có điều kiện, chỉ cần cậu nói một câu là cô có thể hiểu cậu đang định nói gì. Quả nhiên, mấy phút sau, Lâm Phong xuất hiện trước mặt cô trong chiếc áo phông và chiếc quần sooc rằn ri kiểu quân đội, dáng dấp vẫn phong trần như xưa. Cũng có thể đó chỉ là cảm nhận của riêng cô. Người đàn ông trước mặt Đông Tam rõ ràng giờ đã mang sức hút chết người chỉ có ở người đàn ông từng trải qua bao sóng gió của cuộc đời.
Có lẽ do chạy vội quá, cậu gập người thở hổn hển, nhìn thấy Đông Tam đứng trước mặt, sắc mặt cậu mới dần trở lại bình thường.
- Tiểu Tam. – Cậu gọi, nhưng lại không nói gì thêm nữa. Chắc cậu đang muốn xác nhận cô gái đang mỉm cười trước mặt có đúng là người cậu cần gặp hay không. Họ yên lặng nhìn nhau một lát, Lâm Phong ngoái đầu lại nói: - Chúng ta đi thôi.
Đông Tam đi trước. Ngày xưa, cô chỉ cao đến dái tai Lâm Phong, còn bây giờ cô còn thấp dưới cả cằm cậu. Nhưng dù thế nào, cậu vẫn là cậu bạn lêu đêu tốt bụng trong ký ức cô, cảm giác thấp thỏm bất an trước đó cuối cùng cũng dần dần tan biến, thay vào đó là sự bình yên khó tả trong tâm hồn. Cô khẽ cười:
- Lâm Phong, cậu cao lên nhiều rồi đấy.
Cô không biết có phải mình hoa mắt hay không, chàng trai cao mét tám trước mặt hình như đang đỏ mặt.
Lâm Phong dẫn cô đến nhà hàng Vân Nam, sau một hồi lật qua lật lại tờ thực đơn, cuối cùng bọn họ cũng chọn được hai bát mì Trạng nguyên và mì Qua cầu. Lâm Phong hào hứng khoe với cô bạn, thức ăn ở đây vừa miệng lắm, hầu như ngày nào tớ cũng phải ăn mì ở đây thì mới chịu được. Nét mặt cậu rạng rỡ như cậu bé mười sáu tuổi năm nào, khi dẫn cô đến xe hàng rong bên đường ăn mì lạnh, còn hứa như đinh đóng cột: “Đợi bao giờ tớ có tiền, tớ nhất định sẽ đưa cậu đi ăn những món ngon nhất quả đất. Mì thì phải ăn đúng kiểu của nó, mì Qua cầu, chà, ăn loại này mới đã chứ”.
Khi đó Đông Tam ăn ngấu ăn nghiến không kịp thở, đói lắm rồi, có lẽ hai ba ngày rồi chưa được ăn một bữa ra hồn. Đầy một miệng mì, Đông Tam lúng búng nói trong miệng: “Còn nếu tớ có tiền, tớ nhất định sẽ chia cho cậu một nửa”. Lâm Phong nghe không rõ, đành nhe răng cười trừ, bảo cô ăn từ tốn cho giống con gái một chút.
Vật đổi sao dời.
Đông Tam đột nhiên cảm thấy vô cùng áy náy. Nếu không phải vì cô, nếu không có cô, cuộc đời Lâm Phong sẽ không phải trải qua những khó khăn gập ghềnh như vậy. Nhưng còn nếu không có cậu thì sao? Có lẽ cô đã chết đói bên đường, có lẽ cô đã bị đám du côn kia đánh chết, có lẽ cô đã không thể đỗ đại học, không thể gặp Chu Nam. Cuộc đời của cô, số phận của cậu, vào mùa hè năm đó, tất cả đã thay đổi hoàn toàn.
Tám năm qua, bao nhiêu lần cô ôm gối khóc thầm, bao nhiêu đêm trằn trọc không yên giấc? Nhưng cô không một lần đến thăm cậu. Thậm chí những người bạn đi thăm cậu về đều kể cho cô nghe tình hình của cậu trong đó, nhưng chưa một lần cậu tỏ ý muốn cô vào thăm.
- Lâm Phong, - Cô ngẩng đầu lên, nhìn cậu chăm chú – mấy năm qua cậu sống thế nào?
Lâm Phong không nhìn cô, cậu hướng ánh mắt vào một chốn vô định xa xăm:
- Tớ vẫn tưởng câu đầu tiên mà cậu hỏi tớ sau khi chúng mình gặp lại nhau là câu