Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/710 lượt.

đời.
Trong con mắt vô cảm và có phần độc ác của nhiều người, cô như một chú hề tự chuốc nhục vào thân. Tất nhiên họ sẽ xem đấy là quả báo cho những việc cô đã làm trước đây. Cô không cầu xin họ tha thứ. Nhưng sao trái tim cô lại đau đớn bất lực như vậy? Cảm giác đột nhiên như bị xé ra làm trăm mảnh, rồi sau cùng chỉ còn lại sự trống rỗng xâm chiếm lấy cơ thể lạnh giá. Có cái gì đó cứ nghẹn lại ở cổ cô, muốn khóc mà không khóc được. Mắt cô đỏ ngầu, ánh mắt tối sầm xuống nom có vẻ đáng sợ. Ở đầu bên kia dãy hành lang, cô dần dần trấn tĩnh lại, quay về phòng lấy túi xách của mình. Tất cả mọi người đều im lặng nhường lối cho cô. Cô nhìn đám đồng phạm của Lô Lợi Lợi, đột nhiên bật cười chua chát:
- Các người đều là những kẻ đê tiện!
Cô xách túi rời khỏi khách sạn. Gió đêm ẩm ướt, bầu trời trong đến độ dường như trước đó chưa từng có cơn mưa nào ghé qua.
Ở một đầu ngõ cách đó không xa, thấp thoáng hai bóng người một cao một thấp đang giằng co với nhau. Người có thân hình bé nhỏ không ngừng lao vào lòng người có thân hình cao to, nhưng hết lần này đến lần khác bị đẩy ra. Giọng Chu Nam vọng đến đầy khổ sở:
- Chúng ta không thể như thế này được, Lợi Lợi, em đừng như vậy.
Khuôn mặt kiều diễm của Lợi Lợi nhuốm đầy màu sắc bi thương:
- Ngay cả ôm em một lần cũng không được sao?
Lợi Lợi nắm lấy tay Chu Nam, run run khẩn cầu:
- Hãy đi với em, sang Mỹ với em đi anh. Em sẽ sinh cho anh những đứa con xinh đẹp. Em sẽ làm tất cả vì anh.
Chu Nam nhìn cô buồn rầu, một lát sau, anh chầm chậm lắc đầu:
- Em đừng nói gì nữa, chuyện đó không thể được. Như thế là quá tàn nhẫn với Tam Tam. Ngoài anh ra, cô ấy chẳng có gì cả.
- Vì nhà em có tiền nên anh mới bỏ rơi em sao?
- Không, đó là vì cô quá đê tiện.
Hai người lập tức quay đầu lại nhìn, Đông Tam đang đứng chôn chân cách họ không xa. Trong khi cả hai còn đang bối rối không biết làm thế nào thì Đông Tam đã kịp giáng cho Lợi Lợi một cái bạt tai như trời giáng.
- Tôi đã nói rồi, nếu cô còn dám quấy rầy bạn trai tôi, tôi sẽ không tha cho cô.
- Tam Tam! - Chu Nam theo phản xạ đẩy cô ra và kéo Lô Lợi Lợi ra sau lưng mình.
- Anh đang nói rõ mọi chuyện với cô ấy, sao em... lại có thể đánh người vô lí như thế?
Đông Tam trân trối nhìn Chu Nam. Anh chưa bao giờ lo lắng cho cô như vậy, anh cũng không hề đứng ra che chắn cho cô bao giờ. Chu Nam dường như cũng chợt nhận ra được điều đó, anh thở dài, bước một bước về phía cô. Đông Tam loạng choạng lùi lại mấy bước, cô chỉ tay vào mặt anh, giọng run run:
- Anh đừng qua đây!
- Tam Tam, lại đây, đừng giận anh nữa. - Dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo, cô không nhìn rõ nét mặt anh, nhưng Đông Tam bướng bỉnh lắc đầu:
- Đây là lần thứ mấy anh bỏ tôi chạy theo đứa con gái khác? Anh đẩy tôi ra vì sợ tôi làm tổn thương cô ta phải không? Tôi không thể lúc nào cũng tha thứ mãi cho anh được. Anh phải hiểu, một khi tôi đã hận anh rồi thì không bao giờ tôi quay lại nữa.
Lợi Lợi nén khóc, rụt vai lại, nghẹn ngào sau lưng Chu Nam:
- Những điều cô đã làm với tôi, tôi không cần cô phải xin lỗi, tôi chỉ muốn lấy lại người đàn ông của mình, cứ cho là tôi có lỗi với cô đi, Tam Tam, cô không thể cho anh ấy những gì anh ấy muốn...
- Câm mồm! - Đông Tam đột nhiên quát to, tiếng khóc lập tức ngưng bặt. Cô cười nhạt với cô gái đang nhòe nhoẹt nước mắt trước mặt mình - Xin lỗi là từ mà tôi ghét nhất trên đời này. Các người nợ tôi những gì, tôi sẽ đòi lại hết. Chúng ta đến đây là chấm dứt, vĩnh biệt.
Câu cuối cùng, cô rành rọt ném từng chữ vào mặt Chu Nam. Chỉ có mấy từ mà như đau đớn rút gan rút ruột, nói xong, cả người Đông Tam mềm nhũn không còn chút sức lực nào. Nhưng làm thế nào được? Thế giới này chỉ có một mình cô chiến đấu đến cùng. Cho dù trời nghiêng đất lở, cho dù thời thế thay đổi, cô cũng phải ngẩng cao đầu người đi tiếp. Cô không nhìn họ, chầm chậm quay người bỏ đi, nhưng chỉ được một lát thì đột nhiên chân mềm nhũn ra, cô ngã quỵ xuống nền đất.
Chu Nam vội vã chạy đến đỡ lấy thân hình yếu ớt của Đông Tam. Cô không còn đủ sức để đẩy anh ra nữa. Ánh trăng đêm hè trong sáng là vậy, sao cô lại cảm thấy quá đỗi tuyệt vọng? Đôi mắt Chu Nam lấp lánh ánh nước, anh ôm chặt lấy cô, giọng nói đầy đau khổ:
- Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Về nhà với anh, ngoan, về nhà với anh nhé.
Cô cắn chặt môi, cố không để rơi nước mắt. Cô không biết mình còn có thể tha thứ cho anh thêm lần nữa hay không?






Ngày hôm sau, Chu Nam dậy sớm sửa soạn sẵn đồ ăn sáng cho cô trên bàn rồi đi làm. Trước khi đi, anh đứng trước giường ngắm nhìn cô rất lâu, tựa hồ như muốn lưu giữ hình ảnh lúc này của cô mãi mãi trong lòng. Cô còn cảm nhận được nụ hôn tạm biệt của anh chạm nhẹ xuống vầng trán xanh xao của mình.
Cuộc hẹn với Đỗ Hiểu Hồng, cô đến rất đúng giờ.
Đỗ Hiểu Hồng là một cô gái có tác phong rất chuyên nghiệp, tóc búi gọn, mặc bộ váy công sở rất lịch sự. Vừa nhìn thoáng qua, Đông Tam liền nhận ra đây là một người đã bị môi trườ