Tác giả: Trương Vũ Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/717 lượt.
y là thói quen Chu Nam mắc phải từ sau khi học đi công viên Viên Minh về. Còn Đông Tam thì lại có vẻ yên lặng. Giờ là thời đại đàn ông sống chết muốn lập gia đình, còn phụ nữ lại lùi bước sao?
Đợi một lúc lâu sau họ mới lấy được hành lý. Lỉnh kỉnh bao nhiêu thứ, nhưng Đông Tam thì đang đến tháng, lại thêm mấy tiếng máy bay mệt mỏi do không quen nên Chu Nam đành xăng xái vai đeo tay kéo đỡ cho cô. Hai người vừa ra khỏi đại sảnh của sân bay, thì đã thấy bên trái bên phải nhốn nháo đầy người đang xếp hàng chờ taxi. Đông Tam đưa mắt nhìn khắp một lượt rồi quay sang hỏi Chu Nam:
- Bố mẹ anh đâu?
- Không biết, mẹ nói là chờ ở cửa chính mà. Chúng mình thử tìm xem, chắc là cũng không xa đâu.
Hai người họ vất vả kéo theo đống hành lý vòng đi vòng lại quanh cửa ra vào mấy lần nhưng chẳng thấy tăm hơi của bố mẹ Chu Nam đâu. Đông Tam cảm giác chân mình như đang nhũn ra vì mệt. Đến khi mẹ Chu Nam gọi điện hỏi họ đang ở đâu, thì hai người mới biết, hóa ra hai cụ đã ra bến xe bus đợi họ.
Đông Tam hơi bực mình. Con người ta lúc không khỏe thường rất dễ mất bình tĩnh, huống hồ đang mệt sẵn như cô, có không che giấu được cảm giác thật sự cũng là dễ hiểu. Cô sẵng giọng với Chu Nam:
- Anh hỏi cho rõ ràng đi là có được không? Bao nhiêu đồ thế này mà cứ vòng đi vòng lại mãi, không mệt à?
- Được rồi mà, em đừng làm ầm nữa. Trước đây anh đều xuống ở sân bay Hồng Kiều, giờ chuyển sang sân bay này, hai cụ lạ nước lạ cái cũng đúng thôi. Đi thôi đi thôi, chúng mình mau về còn nghỉ ngơi.
Đông Tam hít một hơi thật dài, cố kìm lại những lời khó nghe trong lòng, đi theo anh ra bến xe bus. Chật vật mãi hai người họ cũng ra được bến xe bus. Mẹ Chu Nam đón họ bằng một câu trách móc thường thấy:
- Làm cái gì mà lâu thế?
Giọng điệu lạnh nhạt như vậy rõ ràng là không phải nói với con trai bà. Đông Tam cảm thấy bốc máu lên đầu. Làm gì mà lâu thế à? Tìm bà nửa ngày chứ còn gì nữa! Chu Nam nhận thấy sự hằn học trong mắt Đông Tam liền vội nắm lấy tay cô, bóp nhẹ:
- Bọn con đợi kiểm tra hành lý lâu quá. Ôi chà, mệt chết đi được, bọn con có quà cho bố mẹ đấy, bố mẹ xem có thích không?
- Thật là…mang nhiều đồ về thế này làm gì. Thượng Hải cái gì mà chả có, lớn rồi mà không biết tiết kiệm gì cả. Mua những thứ vô dụng này về làm cái gì? Vừa phí tiền vừa không thiết thực. Rốt cục mày có định lấy vợ hay không? Mẹ với bố mày dù sao cũng chẳng có tiền giúp mày mua nhà đâu, hai đứa mày phải tự làm lấy thôi.
Bà đỡ lấy cái túi trên tay Chu Nam rồi loét xoét sai chồng kéo cái vali trong tay anh, tuyệt nhiên không hề chào hỏi Đông Tam lấy một câu lấy lệ. Ngay cả một đứa trẻ mất mẹ từ nhỏ như cô cũng biết phép lịch sự chào hỏi tối thiểu là gì, huống hồ là người đã sống gần trọn một kiếp người như bà ta. Trước sau gì cô cũng sẽ trở thành con dâu nhà họ Chu, vậy mà bà ta cũng không thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái.
Chuyến xe bus mà họ chờ cuối cùng cũng đã đến. Bốn người vội vội vàng vàng chen lên xe, nhưng xe thì đông còn họ thì túi lớn túi nhỏ rắc rối, thành thử ra lên xe rồi lại hối hận muốn xuống. Đông Tam nhìn chiếc xe bus đông như kiến cỏ lắc lư rời khỏi bến mà không nén nổi vẻ ngao ngán, thì ra xe bus Thượng Hải cũng giống như xe bus Bắc Kinh. Ít nhất về điểm này thì đại đô thị như Thượng Hải cũng chẳng khá hơn Bắc Kinh là mấy. Chuyến xe sau mãi không thấy đến. Chu Nam nhìn sắc mặt trắng bệch của Đông Tam, lo lắng hỏi:
- Tam Tam, em có sao không? Hay là mình gọi taxi về nhé, cứ đợi ở đây thì chẳng biết bao giờ mới có chuyến tiếp đây.
Đông Tam còn chưa kịp lên tiếng, mẹ Chu Nam đã tuôn ra một tràng giáo huấn:
- Vừa mới nói dứt lời mày đã chẳng đếm xỉa gì đến lời mẹ là sao? Việc gì phải lãng phí thế, mày nghĩ mình kiếm được tiền thì muốn tiêu thế nào thì tiêu hay sao? Gọi xe từ đây về, ít nhất cũng phải mất trăm rưỡi, đủ tiền tiêu cho bố mày một tháng đấy. Mày nói xem, mấy năm nay, tiền mày kiếm được đâu hết cả rồi? Chẳng bao giờ thấy mày đưa mẹ xu nào cả.
- Thôi, bà đừng nói nữa. – Bố Chu Nam khẽ kéo tay bà vợ lắm lời của mình. Ông để ý thấy cô con dâu tương lai im lặng từ nãy giờ đúng là không được khỏe, nên ra hiệu cho con trai đỡ hộ cái balô cô đang đeo trên lưng xuống, nhưng cô từ chối.
- Không sao, chúng ta đợi thêm đi, chắc là sắp có xe ngay thôi. – Cô mỉm cười, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Cuối cùng xe cũng tới, bốn người họ bước lên xe im lặng không ai nói với ai câu gì, về đến nhà thì trời đã sập tối. Cả quãng đường, mùi xe làm Đông Tam thấy chóng mặt, xe vừa dừng, cô liền chạy ngay xuống hít lấy hít để không khí trong lành bên ngoài một lúc mới nhận ra nơi mình đến là một khu dân cư nhỏ rất yên tĩnh. Nhà cửa ở đây rất thấp, đường cũng bé tẹo, ngoài những cây long não rậm rạp ra thì nơi đây chẳng giống Thượng Hãi sầm uất gì cả. Cô ngoái đầu lại liếc nhìn bà mẹ chồng tương lai, phong độ chẳng hề giảm đi so với hồi đến Bắc Kinh thăm con trai, vẫn kiêu hãnh ngẩng cao đầu hơn hết thảy mọi người.
Nhà cửa ở Thượng Hải hay có kiểu bé tin hin do đất chật người đông. Nhà Chu Nam cũng không p