Tác giả: Trương Vũ Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/715 lượt.
br>Từng đợt nóng lạnh ập vào người cô không ngừng, cho đến khi anh dừng nói từ lâu, cô vẫn không hiểu được anh đang nói gì. Đúng vậy, chẳng phải anh đã hứa với cô, đời này kiếp này sẽ không bao giờ lừa dối cô sao? Đến cả lời hứa cũng lập lờ nước đôi. Anh chỉ hứa không lừa dối cô, chứ không hề nói đời này kiếp này sẽ không phản bội cô.
Cô ngẩng đầu lên, bao nhiêu oán hận chồng chất trong đôi mắt căm phẫn:
- Anh nói gì? Chu Nam, anh có thể không biết tôi yêu anh nhiều như thế nào, anh có thể không biết tôi đã đau khổ như thế nào nhưng anh tuyệt đối không được phép phản bội tôi. Tôi đã sai sao? Bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng thời gian cũng khiến anh nhận ra rằng anh không yêu tôi, anh yêu cô ta. Người anh yêu là cô ta…
Cô ôm mặt khóc nức nở, lưng cúi gập như bị một sức mạnh vô hình nào đó tấn công, gân xanh trên cổ nổi chằng chịt, nước mắt nước mũi giàn giụa đầy mặt. Đông Tam đưa tay ra lau đôi mắt đỏ mọng vì khóc, khó nhọc lên tiếng:
- Nhưng không sao, anh vẫn chịu ở bên cạnh tôi, cam tâm tình nguyện đánh lừa tôi, như thế tôi cũng mãn nguyện rồi. Tôi chỉ cần anh ở bên tôi, cho nên, Chu Nam, chúng ta hãy kết hôn đi, chúng ta cứ như thế này mà kết hôn đi, không cần chọn ngày không cần gặp bố mẹ hai bên, khi anh vẫn còn là của tôi, chúng ta hãy kết hôn đi, có được không?
Nước mắt cô vẫn không ngừng tuôn rơi, qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, hình như Chu Nam đang chậm rãi bước về phía cô. Anh nắm lấy vai cô, cố gắng đỡ cô đứng thẳng lên:
- Tam Tam, anh luôn biết chúng ta sẽ có một cái kết tốt đẹp mà. Bây giờ anh đi đặt vé, ngày kia chúng ta đi Thượng Hải nhé. Đến gặp bố mẹ anh đã rồi chúng ra đến Cục dân chính đăng kí kết hôn. Tam Tam, em hãy tin anh, anh nhất định sẽ làm cho em được hạnh phúc…
Cô ôm lấy anh mà khóc như mưa như gió. Cô khóc vì sự yếu đuối của mình, hay là khóc vì cuối cùng chuyện tình này cũng đã có một cái kết trọn vẹn?
Hoa sen tháng tám nở rất đẹp.
Công viên Viên Minh rất rộng, nhưng thường ngày ít người qua lại, ở đây trừ mấy cái đình hóng mát ra thì thứ nhiều nhất là hồ nước. Chu Nam và Đông Tam nắm tay nhau tản bộ giữa những cụ già đang tập dưỡng sinh và những bạn trẻ yêu thích chụp ảnh đang say mê hướng ống kính về phía họ. Trời hơi oi ả, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến hứng thú của họ.
Mùa này sen đang khoe sắc khắp mặt hồ. Cái hồ mà ngày xưa Từ Hy thái hậu thường hay thưởng lãm mỗi lúc nhàn rỗi, nay được dùng để ươm sen rất hợp, năm nào cũng vậy cứ đến mùa, sen lại vươn mình rực rỡ trong đám lá sen dày xanh mướt, nhìn không thấy bờ đâu cả. Những cánh hoa trắng hồng thanh tao nằm xen lẫn giữa đám đài sen xanh biếc và những chiếc lá to xanh mượt đẫm sương… khiến Đông Tam như đang bước vào cõi thiên thai. Sau rất nhiều đau khổ, những niềm vui nhỏ nhặt bình dị như vậy cũng đủ khiến cho cô cảm thấy thỏa lòng.
Nhẹ bước vào chiếc thủy đình xinh đẹp ở giữa hồ, hóng từng cơn gió mát đưa hương thơm dìu dịu vào tận cõi lòng dịu êm, Chu Nam bảo cô nhắm mắt lại. Cô mỉm cười nhắm mắt chờ đợi điều kì diệu xảy ra. Đến khi mở mắt, Đông Tam không thể tin điều bất ngờ anh mang lại cho cô là một chiếc nhẫn sáng lấp lánh được đặt trên chiếc lá sen xanh nõn. Chu Nam cười ngượng nghịu, nhìn cô trìu mến:
- Em đeo xem có vừa không. Vốn định ngỏ lời cầu hôn ở đây, không ngờ lại bị em làm phá sản mất rồi.
Có lẽ rất nhiều năm về sau, Đông Tam cũng không thể quên được giây phút này, giữa ánh nắng sáng chói của buổi trưa hè, bốn bề sóng nước dập dềnh, giữa hồ sen bát ngát thơm mát, anh rạng ngời đứng trước mặt cô, nụ cười lấp lánh với sóng nước…
Sáng thứ hai, Chu Nam xin nghỉ ở công ty rồi rủ Đông Tam đến trung tâm thương mại mua một đống quà, chuẩn bị đi Thượng Hải ra mắt bố mẹ chồng tương lai. Thực ra theo ý Chu Nam thì chỉ cần về nhà một chuyến để mọi người gặp mặt nhau là được, không cần phải câu nệ quà cáp gì cho tốn kém. Nhưng Đông Tam có cách nghĩ của riêng mình. Tuy cô sớm mất mẹ, nhiều chuyện ở đời nói cho cùng vẫn còn chưa hiểu hết, nhưng cô cũng biết tất cả mọi nguồn cơn mâu thuẫn trong gia đình có thể bắt nguồn từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Cô nghĩ nếu mình xử lý chu đáo từ đầu thì có lẽ sẽ tránh được phần nào mâu thuẫn không đáng có. Nhưng cứ nhớ đến vẻ mặt của mẹ Chu Nam là cô lại cảm thấy bứt rứt, khó chịu.
Nhưng con dâu xấu thế nào thì rồi cũng sẽ phải gặp bố mẹ chồng. Máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay Phổ Đông, Chu Nam liền bật điện thoại lên, chưa được mấy giây mẹ anh đã gọi đến ngay. Đông Tam im lặng nhìn anh dạ dạ vâng vâng trong điện thoại, ngao ngán nhìn dòng người trong khoang máy bay lũ lượt đi ra phía cửa. Kết thúc cuộc gọi với mẹ xong, Chu Nam quay đầu nhìn cô cười:
- Mẹ anh nói bố mẹ đến đón chúng mình, đang chờ ở cửa. Ta đi thôi.
Vì đồ đạc quá nhiều nên trước khi lên máy bay họ phải để vali vào khu vựa hành lý ký gửi. Sau khi xuống máy bay, hai người họ đứng ở chỗ băng chuyền đợi làm thủ tục check-out. Có lẽ vì sắp về được nhà mình, nên Chu Nam có vẻ hưng phấn, anh quàng tay ôm lấy eo cô, liên tục huýt sáo bài Hôm nay em sẽ lấy anh. Đâ