Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.

Dựa vào cái gì mà cô phải nhất nhất thuận theo anh? Một khóc hai làm ầm ba treo cổ, chân lý ngàn đời không có gì thay đổi, đàn ông luôn khiếp sợ ba chiêu trò đó của phụ nữ.
Nhưng nói cho cùng, cô cũng chán nản lắm rồi.
- Vợ ơi, - Giọng anh hơi khàn đi, có lẽ do thức đêm nhiều quá – anh mua được hai vé kịch nói, vở Cây quẩy vui vẻ đây này. Nghe mọi người nói vở này buồn cười lắm, chúng mình đi xem nhé? Hay là chúng mình đi dạo ở công viên Viên Minh trước vậy, nghe nói năm nay hoa sen ở đó nở đẹp lắm.
Đông Tam không nói không rằng mà đóng sầm cửa ngay trước mặt anh. Chu Nam không chịu thua, anh dựa lưng vào tường phòng tắm tiếp tục nịnh nọt Đông Tam cho đến khi cô chịu bước ra ngoài.
- À, đúng rồi, lần trước anh với mấy người trong công ty đi ăn tối ở nhà hàng Di Hòa Viên, ngon tuyệt cú mèo, view cũng rất được nhé, hay hôm nay chúng mình ghé qua đó ăn đi? Lâu lắm rồi mình không ra ngoài chơi thoải mái rồi, hôm nay phải bù lại mới được. À, quên không báo với em một tin tốt lành. Cổ phiếu của công ty anh tăng giá rồi, bây giờ bán đi cũng phải được mấy vạn tệ đấy. Nhưng anh cứ nghĩ ôm thêm một thời gian nữa hẵng bán. Tình hình cổ phiếu bây giờ đang rất khá, khi nào bán, chúng mình sẽ mua xe nhé. Em thích xe gì nào?
Nghe giọng điệu của Chu Nam thì dù không tận mắt nhìn thấy cô cũng tưởng tượng ra được vẻ mặt của anh lúc này. Đôi mắt anh sẽ nhướng lên đầy đắc ý, miệng liến thoắng không ngừng, vụng về diễn trò lấy lòng cô. Mắt hơi nhòe đi, Đông Tam vội vàng mở vòi, vốc nước dấp lên mặt cho quên hết mọi phiền muộn trong lòng. Lúc ngẩng mặt lên, đôi má cô ửng đỏ vì giá buốt. Trong tiếng nước chảy xối xả vẫn loáng thoáng có giọng Chu Nam vẳng đến:
- Anh thì thích xe Honda Accord hơn, vừa đẹp mà chức năng cũng rất tốt, nhưng xe Nhật thì cũng có cái hay của nó. Hoặc không chúng mình mua một chiếc Regal màu hồng cũng được, em mà lái nó thì trông sành điệu phải biết. Có khi lúc đấy các anh cứ gọi là xếp một dãy dài ấy chứ, biết đâu còn…
Cánh cửa phòng tắm đột ngột bung mở, Chu Nam đang mải lải nhải suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau. Đông Tam nhìn anh chằm chằm, một lúc lâu sau mới chậm rãi hỏi:
- Anh là cái kiểu gì vậy?
Chu Nam ngẩn ra mất một lúc, rồi rất nhanh té nước theo mưa:
- Anh là chồng yêu của em còn gì.
Thẩm Đông Tam “hừm” khẽ trong họng rồi nói kháy một câu chỏng lỏn:
- Thế mà tôi cứ tưởng anh là con khướu cơ đấy.
Cửa nhà vệ sinh lại đóng sập lại. Chu Nam cứ đứng ngẩn trước cửa, chưa kịp hiểu cô vừa nói gì. Cô ấy nói đùa sao? Như thế có phải là cô ấy đã tha thứ cho mình không?
Đông Tam vừa rửa mặt xong, tâm trạng đã trở lại bình thường. Vừa bước chân ra khỏi phòng tắm, Chu Nam lại sán đến, ngọt ngào dụ khị:
- Vợ à, kế hoạch hôm nay của chúng mình không có vấn đề gì chứ? Hoa sen ở công viên Viên Minh nở đẹp lắm, nhất định phải đi xem đấy nhé.
Trái tim Đông Tam bứt rứt không yên, cô sợ mình lại một lần nữa khuất phục trước sự êm dịu ngọt ngào. Đông Tam đành cao giọng lạnh lùng đáp trả thiện chí của Chu Nam:
- Tôi có hẹn rồi, tối có về hay không còn chưa biết được.
Thực ra là cô nói bừa thế thôi. Không về nhà thì cô chỉ biết lượn đến ký túc xá ngồi nói chuyện phiếm với đám bạn học mà thôi. Nhưng khốn nỗi bình thường Đông Tam cũng không thiết tha với việc kết bạn kết bè, nên nói là nói thế thôi chứ cô không thể dầy mặt đến đó tìm bạn được. Nhưng Chu Nam lập tức cuống quýt giữ lấy tay cô, hỏi dồn:
- Em đi gặp ai? Ở Bắc Kinh này em còn quen ai nữa à?
Đông Tam đẩy anh ra, nhệch miệng cười đầy khinh miệt:
- Chẳng lẽ chỉ có anh mới được ra ngoài tìm bạn? Chỉ mình anh mới được bồ bịch lăng nhăng bên ngoài?
Chu Nam lặng lẽ không nói gì. Câu nói của cô như một chiếc gai xuyên thẳng vào tim anh. Anh không mong Đông Tam có thể nhanh chóng tha thứ cho mình, nhưng ít nhất, ít nhất cũng không phải như lúc này lạnh lùng xa cách đến cùng cực. Mắt cô trũng sâu, ánh lên vẻ thù hận vô biên, đó là ánh mắt của một con báo đang rình mồi. Mỗi đêm, cái bóng cô độc lẻ loi của cô lại giày vò tâm can anh. Anh lên một kế hoạch thật lãng mạn để khiến cô cảm động, nhưng đến lúc này anh mới nhận ra cô không hề bị lay chuyển trước sự nỗ lực hàn gắn của anh.
- Đừng như vậy, Tam Tam, em đừng như vậy. – Với nỗ lực cuối cùng, anh chỉ mong cô đừng hận anh như vậy.
- Mồm miệng nhanh nhẹn của anh đâu cả rồi? Những lời đường mật của anh đâu cả rồi? Chu Nam, anh đúng là tiểu nhân hèn hạ. Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc các người đã lên giường với nhau chưa?
Mắt ngân ngấn nước, giọng nói run rẩy, thì ra điều đến nước này việc cô quan tâm nhất vẫn là chuyện nực cười này. Móng tay cô đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Ai có thể hiểu cho nỗi đau của cô?
Mặt Chu Nam trắng bệch, anh vô thức ngẩng đầu lên nhìn cô. Ánh mắt anh hoang hoải như đang ở chốn tận cùng của bất lực:
- Anh không thể lừa dối em, Tam Tam, ban đầu khi ở bên em anh đã từng thề, đời này kiếp này sẽ không bao giờ lừa dối em. Anh… Tam Tam, anh sẽ đền bù cho em. Hãy cho anh cơ hội cuối cùng, anh sẽ không rời xa em.<