Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Trương Vũ Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/676 lượt.
ho. Chắc chắn sẽ không có lần sau nữa đâu, tôi thề, ha ha, Tam Tam, xin lỗi nhé, ha ha.
Đông Tam không nói không rằng mà bước sang bên cạnh một bước, nhường lối cho hắn, gõ chiếc giày lên cánh cửa chống trộm, giọng sắc lạnh:
- Đồ chó, mày muốn chơi tao mà không buồn tìm hiểu xem bà cô mày là người thế nào sao. Cút ngay đi cho tao. Tao cảnh cáo mày thêm một lần nữa, đừng có động vào Chu Nam, tao không kiên nhẫn lắm đâu. Nếu không, kết cục của mày thế nào tao không dám đảm bảo đâu đấy.
Phương Dịch Uy vội vã chuồn khỏi cửa, đi đến hết hành lang mới dám quay đầu lại lấm lét nhìn. Cô đứng trước cửa, mỉm cười vẫy tay chào gã, thân thiện như đang tiễn một người bạn lâu ngày không gặp.
Phương Dịch Uy đi rồi, nhưng hắn ta không hề biến mất trong cuộc sống của họ. Đến tối, Chu Nam về, chưa vào nhà mà anh đã nói cười rổn rảng, sảng khoái. Từ hôm anh quay về, cô chưa từng trông thấy anh như thế.
- Ba chục nghìn thôi mà, no vấn đề. Tôi có tiền, cứ cầm lấy mà dùng, mượn gì chứ. – Đông Tam giúp anh lấy đôi dép trong nhà ra để thay, hỏi anh, giọng vẫn cố tỏ ra bình thường. – Nói chuyện điện thoại với ai mà vui vậy?
Chu Nam bịt chặt ống nghe, nói thầm với cô:
- Phương Dịch Uy.
Anh vừa nói xong, Đông Tam liền giật lấy di động trong tay anh, ấn nút tắt máy. Cô nói gọn lỏn:
- Sau này anh đừng liên lạc với người này nữa. Vay tiền hả? Đừng có mà mơ.
Hình như Chu Nam chưa kịp nhận thức đã xảy ra chuyện gì, anh bực bội nhìn Đông Tam:
- Sao em lại vô lí thế hả? Sao lại tùy tiện tắt điện thoại của người khác?
Đông Tam đột nhiên cảm thấy chạnh lòng. Cô không muốn cãi nhau, cũng không muốn kể lể sụt sùi với anh. Hoặc có thể tận sâu trong tâm can, cô cố ý chọc giận anh, ít nhất có như thế anh mới nói chuyện với cô. Cô im lặng quay lại bàn, bản thảo cô nhận vẫn chưa hoàn thành, dù số tiền công rất ít ỏi song dù sao đó cũng là phương thức kiếm tiền duy nhất lúc này của cô.
Thái độ hờ hững không một lời giải thích của cô đã chọc giận Chu Nam, anh đá văng đôi dép đi trong nhà, giữ chặt tay cô.
- Thái độ của cô là gì vậy hả? Mất lịch sự như thế, sau này còn gặp mặt ai được nữa? Cô đứng lại cho tôi!
Bàn tay cứng như thép của anh siết chặt khiến Đông Tam mất đà suýt nữa ngã nhào xuống sàn. Chu Nam buông thõng tay xuống, đôi mắt nhìn cô đầy mệt mỏi:
- Tam Tam, em sao thế?
Giá anh cứ giận dữ với cô, cô còn thấy dễ chịu hơn là thái độ dịu dàng ân cần như thế. Cô ngẩng đầu lên, nước mắt vòng quanh nhìn anh đầy oán trách:
- Nếu em nói bạn anh định làm nhục em thì anh có tin không?
Chu Nam ban đầu còn không tin, nhưng ánh mắt của cô đã nói lên tất cả. Anh điên tiết đá mạnh chân bàn, gườm gườm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm:
- Đ. mẹ, anh sẽ giết thằng chó đó!
Trải qua hết kiếp nạn này đến kiếp nạn khác, cả Chu Nam và Đông Tam đều không muốn nhắc đến những điều đã qua. Nhưng sóng gió không vì thế mà ngừng ập đến cuộc sống của họ. Gần đây Đông Tam phát hiện trong danh sách bạn bè trên QQ có nick chat Đỉnh Cao Chót Vót thường xuyên để lại lời nhắn cho cô. Thời gian trước nhiều chuyện dồn dập xảy đến nên cô không lên mạng, thế nên vừa bật máy online thì một loạt cửa sổ chat xuất hiện kín màn hình. Đa phần tin nhắn offline của Đỉnh Cao Chót Vót đều là những lời lẽ dung tục, không thể lọt vào tai được. Đông Tam cũng chẳng lấy làm bực mình, loại người nhàn rỗi vô tích sự như thế này trên mạng rất nhiều, cô liền chuyển Đỉnh Cao Chót Vót vào danh sách đen, rồi quay sang làm việc khác.
Một lúc sau, trên màn hình hiển thị lời mời kết bạn. Cô mở ra xem, vẫn là cái tay Đỉnh Cao Chót Vót đó, hòm mail cũng nhấp nháy nhắc nhở: QQ của tôi bị nhiễm virus, sao lại cho tôi vào danh sách đen?
Cô nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể nhớ ra tại sao mình lại có nick chat của người này, nhưng lại sợ là của người quen cũ nên cũng chần chừ không xóa. Một lát sau, Đỉnh Cao Chót Vót lại gửi tin nhắn đến cho cô.
Đỉnh Cao Chót Vót 14: 04: 20
Cô là Tam Tam phải không? Sao lúc nãy lại cho tôi vào danh sách đen?
Đỉnh Cao Chót Vót 14: 14: 21
Đừng giả vờ nữa, cô đã qua tay bao thằng đàn ông rồi còn gì, chỉ tại Chu Nam quá ngu nên mới bị cô qua mặt thôi.
Mỉm Cười Để Sống 14: 15: 03
Lô Lợi Lợi?
Đỉnh Cao Chót Vót 14: 17: 19
Nếu tao mà là cô ấy thì đã thuê người làm thịt mày rồi. Cho chừa cái tội quyến rũ người khác.
Mỉm Cười Để Sống 14: 20: 37
Ồ, ra là tay chân của Lô Lợi Lợi. Cô ta cũng thật lợi hại, có phải chú mày bị cô ta hút hết dương khí nên biến thành thái giám rồi không?
Đỉnh Cao Chót Vót 14: 24: 06
Tao không rỗi hơi đôi co với một kẻ như mày.
Mỉm Cười Để Sống 14: 24: 51
Đầu mày bị cửa kẹp rồi phải không? Không có tiền thì ra ngoài tìm mấy con cave hết đát mà dùng, dùng không hết thì để dành cho con cho cháu, chớ nên để mứa.
Đỉnh Cao Chót Vót 14: 26: 09
Ít ra Lô Lợi Lợi còn tử tế hơn mày.
Mỉm Cười Để Sống 14: 27: 15
Đúng, cô ta thiếu gì đàn ông chứ, tao làm sao dám sánh?
Đỉnh Cao Chót V