Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1165 lượt.

ứ như bị sâu bò lên.
Có thể là vì Đản Đản rời đi khiến cô không muốn tỉnh lại, chỉ muốn cứ ngủ mãi như vậy, ngủ để không phải nhớ lại khuôn mặt tươi cười đáng yêu của đứa bé.
“Khả nhi, một tháng này tôi không ở bên cạnh em, em có nghe lời không, có nhớ tôi không?” Giọng nam vẫn tiếp tục thổi bên tai, mà cảm giác tê dại trên mặt cũng ngày càng rõ ràng.
Cô mở mắt ra, khuôn mặt quen thuộc kia đang gần ngay trước mắt, con ngươi màu đen phản chiếu khuôn mặt nhỏ bé của cô.
“Khả nhi, cuối cùng em cũng tỉnh.” Tay Lãnh Ngạo vẫn vuốt ve gò má cô, lúc lên lúc xuống, khi thì miết nhẹ, khi thì nặng nề vuốt ve.
“Ngạo, không phải nói ngày mai mới tới bệnh viện sao?” Thấy khuôn mặt này, Tiểu Khả cảm thấy như rơi xuống địa ngục.
“Tôi quá nhớ em, không thể đợi đến ngày mai được nữa.” Ngón tay Lãnh Ngạo trượt đến trên môi cô, “Có nhớ tôi không?”
“Nhớ, rất nhớ.” Lời nói trái lương tâm vừa ra, cô cảm thấy mình ghê tởm vô cùng.
“Thật ngoan.” Ngón tay anh phác họa lại môi cô, đôi mắt âm trầm híp lại, nhìn cô gái xinh đẹp bên dưới, cảm thấy cô như một món ăn mĩ vị, chỉ hận không thể nuốt vào bụng.
Một tháng chỉ nói chuyện qua máy tính, đối với Lãnh Ngạo mà nói đó là một loại đau khổ, nếu như không phải chuyện khai thác mỏ rất quan trọng thì anh sẽ không để cô ở lại bệnh viện một mình, còn dẫn tới hai người không biết sống chết.
Tiểu Khả muốn đứng dậy nhưng lại bị anh nặng nề đè xuống, cô muốn nói chuyện nhưng lại bị ngón tay ấm áp của anh chặn lại.
Khuôn mặt tuấn mỹ phóng đại trước mắt, khiến cô thống thổ nhắm mắt lại.
Như cô nghĩ, đôi môi Lãnh Ngạo đã chạm vào môi cô, đầu lưỡi từ từ xâm nhập, lúc này cô mới hiểu được một tháng tự do này tất cả đều là giả.
Cô mặc dù thân ở bệnh viện nhưng không thể quyết định được cái gì, hộ lý Tiểu Trịnh, đội trưởng hộ vệ, còn có những vệ sĩ kia nữa… đều là người anh đưa tới để giám thị mình, tất cả đều là giả, cô còn ngốc đến mức cho là mình có được một tháng tự do thật sự.
Thứ duy nhất chân thật chỉ có hai người, một là Lăng Thiên, còn lại là Đản Đản. Một là bác sĩ luôn mang theo nụ cười rực rỡ, một là đứa trẻ nghịch ngợm đáng yêu, bé trai thích mặc quần yếm.
Có lúc, càng chân thật lại càng đáng sợ, giống như Đản Đản, ngày hôm qua còn vui vẻ chơi cùng mình, sáng sớm hôm nay đã bị đưa đến nhà ông nội.
Có phải những người đến gần mình đều phải rời đi hay không? Người đầu tiên là Đản Đản, có thể nào người thứ hai lại là Lăng Thiên không? Nhưng cho dù bọn họ không rời đi thì mình cũng phải rời khỏi họ, Lãnh Ngạo sao phải làm thêm chuyện này nữa chứ?
Nghĩ tới đây, không biết cô lấy dũng khí và sức lực đâu ra, cắn xuống một cái, muốn phản kháng lại nụ hôn của Lãnh Ngạo.
Lãnh Ngạo là người thế nào, môi bị Thước Tiểu Khả cắn, một chút máu chảy ra. Anh vẫn đè trên người cô như trước, môi dán môi càng chặt hơn, răng môi giao hòa, có thể thấy một tia máu dọc theo khóe môi hai người chảy xuống.
Rõ ràng là môi Lãnh Ngạo bị cắn chảy máu, nhưng vì môi dán quá chặt nên nhất thời không thể phân biệt được vết máu này là của ai.
Nhưng thật ra máu của ai thì có gì quan trọng?
Loại người giết người không thấy máu như Lãnh Ngạo, thứ không sợ nhất chính là máu, huống chi máu này còn là do cô gái anh yêu nhất cắn, cắn càng nhiều càng tốt, càng kích thích hơn!






Hôn mãi không dừng, trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, khiến Thước Tiểu Khả dần cảm thấy choáng váng.
Lãnh Ngạo hôn đủ, liếm đủ rồi mới từ từ ngẩng đầu lên, khóe môi vẫn còn vết máu mờ mờ. Anh rút khăn giấy trong túi áo ra, lau khô máu trên khóe miệng Thước Tiểu Khả trước, nói thì thầm: “Máu của tôi mùi vị được không?”
Thước Tiểu Khả lắc đầu, không biết phải đáp lại như thế nào.
“Vậy để tôi nói đi.” Lãnh Ngạo lau cho cô xong, đưa lên mũi ngửi một cái rồi mới vứt đi, sau đó lại rút khăn giấy ra lau môi mình.
“Máu tôi hợp với thịt của em, vừa mê vừa say.” Anh lấy khăn giấy dính máu đưa tới trước mũi của cô, “Em thử xem!”
Vì Đản Đản đã rời đi nên tâm tình Thước Tiểu Khả vô cùng kém, không hề có ý định thân mật với anh, nuốt nước miếng một cái, nói: “Ngạo, đừng như vậy, đây là bệnh viện.”
“Bệnh viện thì thế nào?” Hành động của Lãnh Ngạo càng thêm càn rỡ, một tay khác đã kéo áo của cô xuống, mảng tuyết trắng trước ngực lộ ra, “Chuyện tôi muốn làm, chưa từng có người nào dám ngăn cản.”
“Bây giờ tâm tình em đang rất loạn, có thể để em an tĩnh một chút được hay không?” Thước Tiểu Khả vừa mới biết Đản Đản bị đưa đi, dù thế nào cũng không có hứng thú làm chuyện đó với anh.
“Em loạn cái gì?” Ngón tay anh nhẹ nhàng gẩy mấy cái trên da thịt tuyết trắng của cô, sau đó đưa lưỡi liếm rồi lại liếm.
“Mấy ngày em nằm viện, có một bé trai thường tới đây chơi, nhưng sau đó đột nhiên bị đưa đi, cho nên…” Cô vẫn chưa nói hết, ngực đã truyền đến đau đớn, thì ra Lãnh Ngạo đã cắn mạnh lên đó một cái.
“Cho nên em vì một đứa bé không liên quan mà tâm tình rối loạn.” Cắn xong anh lại xem như không có chuyện gì, vẫ