Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.

hiện giờ đã tra được là có người đầu độc trong chén bát, nên Lãnh Hổ mới muốn biết hành tung sáng nay của anh ta.
“Tôi không đến căng tin ăn sáng, sau khi ăn mì trong ký túc xá xong thì ra sau núi chạy bộ.” Hoắc Anh mặt không chút thay đổi trả lời.
“Có ai ở cùng anh?” Lãnh Hổ hỏi.
“Không có.” Hoắc Anh mặt không đổi sắc, “Công nhân trong ký túc xá đều đi ăn sáng, chỉ có một mình tôi, lúc chạy bộ cũng không có ai đi cùng.”
“Nói như vậy, từ sáng đến giờ anh chưa từng đến căng tin?”
“Đúng.”
Muốn chứng minh công nhân này có nói dối hay không cũng đơn giản, Lãnh Hổ nói với một đốc công: “Anh đến hỏi những công nhân trong ký túc xá xem, có phải anh ta chưa từng đến căng tin hay không?”
Đốc công rời đi, Lãnh Hổ không hỏi Hoắc Anh nữa mà hỏi bốn người còn lại, bốn công nhân này ngược lại đều đã từng đến căng tin dùng bữa sáng, trong đó có một người làm chứng Hoắc Anh quả thật không có đến đó.
Một lúc sau, đốc công trở lại, nói nhỏ mấy câu bên tai Lãnh Hổ.
Đôi mắt Lãnh Hổ bình tĩnh quan sát Hoắc Anh, người này quả nhiên không nói dối, lúc xảy ra chuyện anh ta không có ở hiện trường. Nhưng Lãnh Hổ lại tin vào trực giác của mình, anh cảm thấy công nhân này nhất định có vấn đề, nhưng có vấn đề ở đâu thì vẫn chưa biết được.
“Tôi đã đi được chưa?” Hoắc Anh chắp hai tay sau lưng, cả người đứng thẳng như cây tùng.
Lãnh Hổ gật đầu, nhưng lúc anh ta vừa xoay người, mắt Lãnh Hổ lóe lên nhìn thấy vết thương ở chân anh ta, anh lập tức quát: “Đợi đã!”.
“Còn có chuyện gì?”
Lãnh Hổ đến gần xem xét vết thương trên cổ chân của anh ta, hỏi: “Cổ chân anh vì sao bị thương?”
“Hôm qua lúc làm việc bị đập vào đá.”
“Có người nhìn thấy không?”
“Lúc ấy Đỗ tiên sinh và mấy đốc công đều có mặt, còn có một vị tiểu thư rất xinh đẹp, là vị tiểu thư đó băng bó vết thương cho tôi.”
Lãnh Hổ quay đầu nhìn thoáng qua đốc công, đốc công gật gật đầu, chứng thực lời nói này không phải giả.
“Anh đi đi.” Vẫn không thể nhìn ra sơ hở gì, Lãnh Hổ đành phải thả anh ta.
Rời khỏi phòng ăn, Lãnh Hổ vừa đi vừa suy nghĩ, từ sau khi xảy ra chuyện anh đã tra hỏi rất nhiều người, bao gồm cả nhân viên căng tin, nhưng không ai thấy có người đầu độc trong chén bát. Anh càng nghĩ càng cảm thấy việc này rất quái lạ, làm sao có thể thần không biết quỷ không hay đầu độc được chứ?
“Lãnh Hổ, anh thất thần cái gì ở đây?” Giọng nữ trong trẻo lướt qua bên cạnh anh.
Anh lấy lại tinh thần, lúc này mới biết mình đã đi tới lầu chính, mà người hỏi đúng là Thước Tiểu Khả.
Thấy anh không trả lời, Thước Tiểu Khả lại hỏi: “Không phải Ngạo nói anh đi điều tra chuyện ngộ độc sao? Đã tra ra chưa?”
Anh hổ thẹn nói: “Tạm thời vẫn chưa.”
“Chẳng qua chỉ có mấy công nhân trúng độc, chuyện đơn giản như vậy mà anh cũng tra không ra, Ngạo thật sự là nuôi không anh rồi.” Đối với người của Lãnh Ngạo, Thước Tiểu Khả thóa mạ họ đã là chuyện thường ngày, nên Lãnh Hổ cũng không có phản ứng gì cả.
“Thước tiểu thư, tôi muốn hỏi cô một vấn đề.” Lãnh Hổ bỗng nhiên nhớ tới lời công nhân Hoắc Anh kia nói.
Thước Tiểu Khả không vui khi bị anh tra hỏi, cô ngẩng đầu trừng mắt nói: “Anh không đi hỏi mấy công nhân kia mà hỏi tôi làm gì?”
“Bởi vì có một người khả nghi bị thương lúc làm việc ngày hôm qua, anh ta nói là cô băng bó vết thương cho anh ta, tôi muốn biết là có việc này hay không?”
Thước Tiểu Khả nhíu mi nhớ lại tình cảnh ngày hôm qua mình đến đó chơi, gật đầu nói: “Đúng là có một công nhân bị đập chân vào đá, tôi đã băng bó cho anh ta, Đỗ Uy Lợi cũng có mặt ở đó.” Cô nhíu mày chặt hơn: “Làm sao vậy, việc này và việc ngộ độc kia có liên quan gì sao?”
“Không có liên quan gì, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.” Lãnh Hổ phái không ít vệ sĩ cho cô, trên thực tế là để giám thị nhiều hơn, nhưng vì sao vệ sĩ không báo lại với anh việc Thước tiểu thư băng bó vết thương cho công nhân? Anh có chút tức giận, xem ra những vệ sĩ này phải dạy dỗ cho tốt lại mới được.
“Công nhân bị thương đó có bị ngộ độc hay không?” Thước Tiểu Khả tò mò hỏi.
“Không có.”
“Sao anh ta lại không bị?”
“Vì buổi diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn sáng anh ta không có đến căng tin.”
“Nói như vậy những công nhân khác đều đi căng tin, chỉ có anh ta không đi?”
“Đúng vậy, tiểu thư.”
Lãnh Hổ vừa mới dứt lời, Thước Tiểu Khả đã la hoảng lên: “Anh ta chính là người hạ độc.”
Lãnh Hổ cảm thấy buồn cười, cũng không để trong lòng.
“Anh không tin suy đoán của tôi sao?” Cô biết rõ trong lòng thủ hạ của Lãnh Ngạo, cô chỉ là một người không học vấn, không nghề nghiệp.
“Tiểu thư, không có chứng cớ, cô dựa vào cái gì kết luận?”
“Tôi hỏi anh, những công nhân đó là bị trúng độc gì?”
“Là độc Thallium.”
“Độc Thallium là gì?” Thước Tiểu Khả chỉ mới mười sáu tuổi, lại phải ở trên đảo một thời gian dài, cho dù là người bình thường cũng không biết loại độc đó, cô đương nhiên cũng không biết.
“Là một loại tinh thể hình tứ giác màu xám bạc, biểu hiện trúng độc Thallium là bị buồn nôn, nôn mửa, đau bụng tiêu chảy, sau đó tay chân có cảm giác nhạy cảm, bị k


pacman, rainbows, and roller s