Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.

của cô, nên anh không cho phép nơi đó bị thương tổn gì.
“Mặt đất lành lạnh rất thoải mái…” Lời còn chưa nói xong đã bị Lãnh Ngạo nuốt hết vào trong bụng.
Hôn kịch liệt một lúc, anh bế cô lên, tóc cô lướt qua cánh tay anh, cảm giác tốt vô cùng.
Thước Tiểu Khả để anh ôm vào bồn tắm lớn trong phòng tắm, không ngờ lúc đi qua bồn cầu, anh lại đặt cô ngồi lên đó.
Thiết bị trong phòng tắm là hiện đại nhất thế giới, ngay cả nắp bồn cầu cũng sạch sẽ đến kỳ quái, còn tản ra hương thơm mê người, ngồi trên đó so với ngồi ghế dựa còn thoải mái hơn.
Trên bồn rửa tay có một chậu gỗ nhỏ, Lãnh Ngạo đổ nước vào sau đó lấy xuống.
“Ngoan! Đừng lộn xộn!” Anh cầm chân cô lên: “Bàn chân dơ rồi, tôi rửa chân cho em.”
Anh đã từng tắm rửa cho cô, nhân tiện cũng rửa chân giúp cô, nhưng đặc biệt rửa chân như thế này lại là lần đầu tiên.
Thả chân từ từ vào trong chậu, nhẹ nhàng xoa nắn, lực tay của Lãnh Ngạo không mạnh, lại biết huyệt vị, mỗi lần ấn vào đều khiến tinh thần cô vô cùng thoải mái.
“Cảm giác thế nào?”
Một người đàn ông lại đặc biệt rửa chân cho mình, có thể có cảm giác gì chứ?
Thước Tiểu Khả nhíu mày lại, không có cách nào hình dung cảm giác này cả.
“Để tôi trả lời thay em.” Lãnh Ngạo cười cười nói: “Ấm áp, thân thiết, cảm động!”
Người đàn ông này lại tự kỷ nữa rồi, ấm áp có, thân thiết cũng có, nhưng cảm động thì vẫn chưa tới.
“Hôm nay lúc ra khu mỏ chơi có phải bị đá nhỏ rơi xuống người không, là Đỗ Uy Lợi kia che chở cho em, em mới không bị đá rơi trúng.” Lãnh Ngạo chuyển giọng, vòng một cái lại cách xa vạn dặm.
Có thể vì chột dạ, Thước Tiểu Khả muốn rút chân lại, nhưng cổ chân đã bị anh giữ chặt, căn bản không cử động được.
“Có việc như vậy, nhưng là do khi đó tình huống nguy cấp, Đỗ Uy Lợi cũng không có ý gì khác.” Cô cũng chỉ có thể giải thích như vậy.
“Vậy sao?” Ánh mắt Lãnh Ngạo hạ xuống trên bàn chân cô, mí mắt vẫn không nâng lên, “Nói như vậy, tất cả những vệ sĩ tôi an bài bên cạnh em đều là đồ vô dụng?”
“Cũng không thể nói như vậy, không phải là tình huống nguy cấp sao?” Cô không muốn nói đề tài nhàm chán không đúng trọng tâm này nữa, “Ngạo, anh không mang quà gì về cho em sao?”
“Có!”
“Là cái gì? Anh cho em xem.”
“Đợi lát nữa em sẽ biết.”
Nói xong, Lãnh Ngạo lấy một tấm khăn lông khô, tỉ mỉ lau chân cho cô, cô đi vào phòng tắm thế nào thì cũng đi ra thế đấy.






Thước Tiểu Khả bị âm thanh đột ngột này làm giật mình, chân đang nâng lên cũng thu trở về, quay đầu lại, Lãnh Ngạo không biết đã rời giường từ lúc nào, vóc người hoàn mỹ nổi bật, thân trên để trần, phía dưới chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót hình chữ T.
“Em không thấy mảnh thủy tinh trên sàn nhà sao, còn muốn giẫm lên?” Anh tiện tay cầm áo sơ mi trắng trên đầu giường, vừa mặc vừa đi về phía cô.
“Em không muốn giẫm lên, em chỉ muốn bước qua nó mà thôi.” Thước Tiểu Khả chột dạ nói từng chữ.
Lúc này, Lãnh Ngạo đã đi tới trước mặt, bóng dáng cao ráo bao phủ thân hình kiều mị của cô, “Chân của em là thuộc về tôi, tất cả của em đều là của tôi, tôi không cho phép em làm bị thương nó, em hiểu chưa?”
Thước Tiểu Khả cúi đầu xuống, gật gật đầu.
__
Hôm nay trời không nóng, ánh mặt trời không quá gay gắt, chỉ có nhiều đám mây đen kéo đến đầy trời, mà biểu tình của Lãnh Ngạo chính là loại thời tiết âm âm này, thậm chí so với thời tiết còn u ám hơn.
Nếu là ngày bình thường, ngoài khu mỏ sẽ toàn là bóng dáng bận rộn của công nhân, nhưng hôm nay lại không có một người nào.
Kỳ thật, Lãnh Ngạo cũng không phải ra đó, mà là đến khu nhà phía sau quặng mỏ, đó là nơi nhóm công nhân nghỉ ngơi dùng cơm.
Chỗ này hoàn toàn tương phản với khu mỏ, trước kia lúc mới bắt đầu khởi công, buổi tối nơi này rất yên tĩnh, nhưng hôm nay lại đặc biệt ồn ào. Có hai bóng trắng đang nâng cáng đưa người ra khỏi khu nhà, sau đó lại có thêm hai người vào tiếp tục nâng ra, cứ liên tục như vậy vài chục lần. Mà nằm trên cáng đều là những người đàn ông mặc đồ xanh, thân hình cường tráng, đúng là công nhân khai thác mỏ.
Hóa ra là công nhân đã xảy ra chuyện, đang được khẩn cấp đưa đi cấp cứu.
Vẻ mặt của mấy y tá đều vô cùng sốt ruột, bước chân vội vàng. Lúc đi ngang qua đám người Lãnh Hổ cũng không hề dừng lại.
Lãnh Ngạo đứng trước khu nhà, nói với Lãnh Hổ ở phía sau: “Công nhân bị ngộ độc, tình trạng nào là nghiêm trọng nhất?”
“Chính là thượng thổ hạ tả, đau bụng đến không thể đi nổi.” (*thượng thổ hạ tả: vừa nôn mửa vừa bị tiêu chảy)
“Có bao nhiêu người gặp tình trạng đó?” Lãnh Ngạo híp mắt, rốt cục cũng thấy Đỗ Uy Lợi và mấy đốc công đi ra từ khu nhà.
“Khoảng bảy, tám người.”
“Tra được nguyên nhân trúng độc không?”
“Vẫn đang tra.”
Lúc hai người đang nói thì Đỗ Uy Lợi đã chạy tới trước mặt Lãnh Ngạo, đột nhiên phát sinh chuyện ngoài ý muốn khiến anh cũng có chút khó xử, thân là chỉ huy anh nhất định phải có câu trả lời thỏa đáng cho vấn đề này.
“Lãnh tiên sinh, công nhân trúng độc là do tôi quản lý không tốt, tôi sẽ ph