Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
r>“Hiện tại bệnh của cha tôi đã khỏi, chuyện khai thác có thể giao cho ông ấy tiếp tục, mà tôi rất lấy làm xấu hổ vì sự mất tích của Thước tiểu thư, tôi sẽ tự mình tìm Thước tiểu thư trở về.” Đỗ Uy Lợi nói liền mạch lưu loát, không hề chớp mắt lấy một lần.
Lãnh Ngạo không nhìn anh ta nữa mà cúi đầu suy tư, tóc phủ trên trán đã che mất đôi mắt của anh nhưng ánh sáng ngoan độc thì vẫn còn đó.
“Lãnh tiên sinh, chỉ cần dùng kim cương thật dẫn dụ những người đã bắt cóc Thước tiểu thư ra, thì chắc chắn tôi có thể tìm được cô ấy, coi như là để tôi được lập công chuộc tội.” Đỗ Uy Lợi lại nói thêm một câu.
Lãnh Ngạo đột nhiên ngẩng đầu lên: “Anh thật sự nắm chắc?” Lãnh Hổ đã chết, anh đang suy nghĩ không biết nên để người nào đi hoàn thành nhiệm vụ khó giải quyết này.
“Tôi chắc chắn.” Ba chữ vô cùng quả quyết.
“Tôi đã tha cho anh một mạng, nếu anh không thể tìm được Khả nhi, anh có biết kết cục của mình là gì không?” Lãnh Ngạo từ từ đứng lên, bàn tay có ngụ ý đặt lên vai anh ta.
“Chết không hối tiếc!” Đỗ Uy Lợi không cần suy nghĩ nói ra bốn chữ, từng chữ đanh thép hùng hồn.
“Tốt, tốt.” Lãnh Ngạo xem như đã bị anh ta thuyết phục rồi, “Tôi cho anh thời gian nửa năm, nếu trong vòng nửa năm này anh không thể tìm thấy Khả nhi, thì anh chờ chết đi.”
Ngữ khí trầm thấp, uy hiếp rõ ràng.
“Vài ngày sau, chuyện Lãnh tiên sinh có thể khai thác được số lượng kim cương lớn mọi người sẽ đều biết, đến lúc đó tôi lập tức bắt đầu hành động!” Đỗ Uy Lợi tự tin mười phần.
“Nếu không có chuyện gì nữa, anh có thể rời đi.” Lãnh Ngạo thu lại bàn tay đặt trên vai anh ta, đôi mắt kia không thể nhìn ra anh đang nghĩ gì.
Đỗ Uy Lợi thẳng thắn dứt khoát rời đi, để lại một mình Lãnh Ngạo trong đại sảnh rộng lớn cô tịch.
__
Ở một nơi khác, lúc hai người đàn ông đang âm thầm đọ sức thì ở Brunei, Thước Tiểu Khả lại như một con sâu gạo ngủ ăn ăn ngủ, vẻ mặt hồng hào.
Ở cùng Hoắc Yêu mấy ngày nay, cô vẫn không hề biết Hoắc Yêu một nhân vật lớn đến mức nào, chỉ biết anh ta có đại danh đỉnh đỉnh là “Lão yêu”.
Cái từ “lão yêu” này, lúc mới nghe còn tưởng là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, là một nhân vật nguy hiểm thâm tàng bất lộ, hoàn toàn không hề hợp với Hoắc Yêu phong lưu thành tính chút nào. Mà Hoắc Yêu này cũng xem như là một người đặc biệt, chuyện anh ta trà trộn vào hải đảo và nguyên nhân đầu độc đến nói hết cho cô mà không che giấu chút gì.
Hóa ra anh ta là vì số lượng lớn kim cương kia mà không tiếc một mình mạo hiểm trà trộn vào đó, từ lúc xác nhận trong tay Lãnh Ngạo thật sự có kim cương vô giá, anh ta muốn nhanh chóng rời đi nên mới hạ độc, tạo tình cảnh hỗn loạn để có thể an toàn thoát thân. Anh ta đã âm thầm liên hệ với phi cơ và người của mình, vốn tưởng rằng phải chém giết một trận mới có thể rời đi, không ngờ sự dây dưa của cô lại giúp anh ta không mất người nào cũng thuận lợi đào thoát.
Đây là chân tướng mà Thước Tiểu Khả biết, nhưng cô lại vẫn không biết thân phận của Hoắc Yêu. Cô đứng trước cửa sổ sát đất nhìn chiếc BMW chạy vào sân, sau khi xe ngừng, Hoắc Yêu lại ôm một mỹ nữ xuống xe.
Rèm cửa bị kéo mạnh lại, căn phòng tối đen. Thước Tiểu Khả xoay người dựa vào cửa sổ, tức giận đến xám mặt. Cô tức cũng không phải vì mỹ nữ bên cạnh anh ta, mà là vì cô hoàn toàn không có tự do. Lúc ở bên cạnh Lãnh Ngạo, tuy không được tự do nhưng cô vẫn có thể chơi đùa trong phạm vi quy định. Nhưng mấy ngày ngốc ở đây, ngoại trừ tòa nhà này, cô không thể đi đâu được nữa, ngay cả cơ hội phơi nắng hít thở không khí trong lành cũng không được.
Ở một căn phòng khác, mỹ nữ chân dài đang chớp mắt nhìn Hoắc Yêu cởi áo tháo thắt lưng, ngón tay thon dài vuốt dọc tấm lưng rộng lớn của anh ta.
Chỉ mấy phút sau, một nam một nữ đã quấn quít kề cận, người phụ nữ chu đôi môi đỏ mọng, nâng cao một chân lên.
“Bảo bối, em thật mê người!” Hoắc Yêu vờ như không nhìn thấy đôi môi đỏ kia, vươn tay vỗ mông cô gái: “Cong lên!”
Cô gái cực kỳ nghe lời, hai tay đặt trên mép giường, mái tóc nâu đỏ hất lên, cúi đầu xuống, cong cặp mông to lên, bày sẵn tư thế chuẩn bị.
Hoắc Yêu hoan ái cùng phụ nữ đều không có khúc dạo đầu thâm tình gì, cởi quần áo xong là bắt đầu công kích mãnh liệt. Lúc này cũng không ngoại lệ, anh ưỡn vật khiến đàn ông kiêu ngạo kia ra, tìm đúng vị trí, sau khi xuyên vào thì trực tiếp luật động.
Không biết là công phu của anh cao hay là kỹ thuật cao, người phụ nữ bắt đầu động tình rên rỉ.
Luật động một hồi, anh ra lệnh: “Nằm xuống!”.
Cô gái vốn rất nghe lời anh ta, nhưng có lẽ là do quá động tình nên bỗng nhiên xoay người, hai tay dài vòng qua đầu anh, cong đôi môi đỏ lên muốn hôn môi anh.
“Hừ, cô dám phạm vào quy tắc của tôi.” Hoắc Yêu đã chơi đùa không ít phụ nữ, nhưng những khi hoan ái cũng không cho phép bọn họ hôn vào môi anh, anh cũng chưa bao giờ hôn những phụ nữ như thế này.
Giọng nói của anh không lớn, nhưng lại có lực uy hiếp mười phần.
Lúc này cô gái mới quay lưng lại nằm trên giường lớn.
Hoắc Yêu nhảy lên giường, ngồi xổm xuống, quát lớn: “Nâng