Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.
àm sao có thể giống như con trai ruột của người đàn bà ấy.
“Mẹ yêu quý của tôi!” Rốt cục anh cũng mở miệng: “Có phải cảm thấy rất khó chịu không? Có phải cảm thấy tử thần đang vẫy gọi bà không?”
Người đàn bà mơ mơ màng màng nghe thấy một giọng nam, yếu ớt mở mắt ra, nhìn thấy một người đàn ông có bề ngoài rất anh tuấn.
“Mẹ, bà tự sát cũng không chịu chọn ngày tốt, sao lại tự sát vào lúc Khả nhi mất tích? Bà nói xem, bà là muốn tìm chết phải không?” Lãnh Ngạo từ từ tới gần, nhấc cánh tay đang chảy máu của bà lên nắm chặt, máu lập tức chảy ngược, ồ ạt dính đầy lòng bàn tay anh.
“Vừa nghĩ đến Khả nhi đã rời đi, tôi liền hận không thể giết chết ai đó, mà bà lại còn muốn chạm vào họng súng của tôi.” Vẻ mặt Lãnh Ngạo như cười như không, nói đến đó đã hóa thành dữ tợn.
“Tuy chuyện Khả nhi mất tích không liên quan đến bà, cho dù bà cũng không xứng làm mẹ tôi, mấy năm nay tôi cũng đã tận tình hiếu đạo nuôi bà vài năm, vốn sẽ còn thêm vài năm thoải mái nữa nhưng bà lại không an phận.”
Đột nhiên, tay anh dùng sức, cổ tay bị anh liên tục đè ép khiến máu chảy ra càng ngày càng nhiều, máu phun ra như suối, bắn vào trên drap giường trắng như từng đóa hoa mai đỏ nở rộ.
“Bà đã muốn chết như vậy, tôi sẽ để cho bà chết!” Mấy chữ cuối cùng này là Lãnh Ngạo cắn răng nói ra.
Sau khi bắp thịt của người đàn bà cứng đờ một lúc thì đã mềm trở lại, màu máu trên da nhạt đi trở nên thô ráp, con ngươi mở lớn, sau đó vì quá đau đớn mà hôn mê.
Lãnh Ngạo nhìn cổ tay bà ta, từ lúc bà ta tự sát đến giờ đã qua mấy tiếng, hiện tại tuy bà ta nhắm mắt, nhưng cũng chỉ là ngất mà chưa chết hẳn, nhưng nếu không đưa đến bệnh viện ngay lập tức thì sáng mai bà ta nhất định sẽ đi gặp Diêm Vương.
Anh buông tay ra, vẻ mặt thỏa mãn, mẹ anh cũng nên xuống đó theo cha rồi.
Trên giường có một cái khăn trắng sạch sẽ, anh cầm lên từ từ lau máu dính trên tay. Anh cũng không phải lần đầu tiên giết người, máu đối với anh không có gì đáng sợ, trái lại còn rất thân thiết. Anh duỗi ngón tay đeo nhẫn quệt nhẹ máu trong lòng bàn tay đưa lên miệng liếm, hương vị máu người đúng là rất tuyệt.
Anh tuy không phải lần đầu giết người, lại càng không phải lần đầu thấy người chết, nhưng là lần đầu tiên nhìn người thân thống khổ giãy giụa trước mặt mình.
Anh cứ một bên cầm khăn lau tay, một bên trơ mắt nhìn cổ tay mẹ mình phun máu trên giường như vậy.
Thời gian cứ tích tắc trôi đi, màn đêm dài dằng dặc rốt cục cũng qua, nghênh đón ánh bình minh đầu tiên. Khi anh chạm vào cổ tay bị cắt của mẹ một lần nữa, khí lạnh truyền đến, tay anh từ từ vươn đến chóp mũi bà, đã ngừng thở.
Đối với chuyện mẹ mình qua đời, khóe miệng anh lại nhếch lên mỉm cười. Đây là lần đầu tiên sau khi Khả nhi rời đi anh lại nở một nụ cười thật lòng như vậy.
Mẹ, ra đi bình an, đừng trách tôi! Địa ngục vốn là nơi cuối cùng mà bà phải trở về.
__
Lúc ra khỏi rừng, mặt trời đã lên được một nửa.
Lãnh Ngạo ngẩng đầu nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên, nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên anh cùng Khả nhi ngắm mặt trời mọc.
Khi đó cô mười hai tuổi, anh hai mươi hai tuổi, cô bị ép dựa sát vào lòng anh.
Anh hỏi cô: “Khả nhi, sau này lớn lên em có bằng lòng gả cho tôi không?”
Cô đáp: “ ‘Gả’ là cái gì?” Khi đó cô còn nhỏ, nhưng đừng nhìn bộ dạng mờ mịt của cô mà nghĩ cô không hiểu gì.
Khả nhi trưởng thành sớm, anh đã biết từ lâu nhưng cũng không muốn vạch trần cô.
Anh nói: “Tức là làm vợ tôi, cả đời không rời khỏi tôi!”
Cô đảo mắt đáp: “Để em suy nghĩ rồi sẽ trả lời sau, được không?”
Đôi tay đặt trên eo cô tăng thêm lực, anh không vui nói: “Suy nghĩ bao lâu?”
Cô ngẩng đầu lên nhìn trời: “Đến lúc mặt trời mọc.”
Hai người cứ dựa sát vào nhau như vậy, cùng đợi mặt trời lên.
Một hồi sau, ánh mặt trời xuyên qua khu rừng lộ ra một nửa khuôn mặt tươi tắn, tầng mây chầm chậm tan đi, lát sau ánh nắng đã xuyên qua tầng mây, mặt trời tròn đỏ như lửa đã hoàn toàn xuất hiện.
Anh chính là đang đợi thời khắc này, xoay người lại nhìn nhưng cô đã ngủ thiếp đi rồi.
“Khả nhi, tỉnh lại.” Anh lắc lắc cô, “Mặt trời đã lên rồi, mau trả lời đi.”
Cô vẫn ngủ như cũ.
Tâm tình của anh vốn rất tốt dẫn cô đi xem mặt trời mọc, vốn định nghe cô chính miệng nói sẽ gả cho mình, sống cùng mình suốt quãng đời còn lại, không ngờ cô lại ngủ say như vậy, căn bản không để lời hứa vừa rồi vào lòng.
Chuyện anh không thể chịu được nhất chính là bị lừa gạt, dù cho lần này không phải cố ý.
“Thước Tiểu Khả, tỉnh lại cho tôi!” Tiếng gầm của anh làm chấn động cả núi rừng.
Cô bị đánh thức, vừa mở mắt đã nhìn thấy một gương mặt tức giận đùng đùng.
“Em nói mau, nói em bằng lòng gả cho tôi, bằng lòng ở cạnh tôi cả đời, vĩnh viễn không rời đi.” Không giống như vừa rồi nữa, câu hỏi đã biến thành câu trần thuật.
Kỳ thật Khả nhi đã sớm định nói như vậy, dù bản thân cô rất không tình nguyện, không có cách nào, ai bảo cô bị anh nhốt vào lồng chứ, muốn bay đi cũng bay không được, nhưng vì ngắm bình minh thật sự quá mệt mỏi nên cô mới không cẩn thận ngủ quên mất.
“Nói ma