XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.

anh.
Chỉ là hình ảnh trong màn hình rồi cũng sẽ biến mất, lúc này chính là lúc anh khó chịu nhất, hận không thể phá hủy cả thế giới này.
Khả nhi, tôi sẽ tìm được em, đến lúc đó cho dù em có đi đâu, tôi cũng sẽ biết hết.






Thước Tiểu Khả rời đi, lúc Lãnh Ngạo khó chịu nhất chính là ban đêm, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu anh tất cả đều là khuôn mặt tươi cười của Khả nhi, còn có giọng nói như chim hoàng oanh kia nữa. Trước kia, có cô bên cạnh làm bạn đi vào giấc ngủ, trong lòng anh cảm thấy vô cùng an tâm, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày cô rời khỏi anh. Nếu sớm biết như vậy anh sẽ cài đặt thiết bị truy tìm trên người cô, như vậy cho dù cô có biến mất thì cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh được.
Nghĩ đến là hối hận, trong đầu hỗn loạn vô cùng. Anh duỗi tay ra, không kìm lòng được kéo cái gối màu trắng đến bên mũi ngửi, trên đó dường như vẫn còn phảng phất mùi hương của Khả nhi. Tay anh lại dời xuống sờ lên chỗ trống bên cạnh, vì Khả nhi đã đi nên vô cùng lạnh lẽo.
Nhớ lại những đêm có cô làm bạn, mái tóc cô dài đen như mực, da thịt trắng ngọc, cho dù không cố ý khiêu khích mà chỉ nhắm mắt lại hô hấp đều đều thì anh vẫn sẽ bị cô mê hoặc, sau đó là chiếm lấy không chừng mực.
Nhưng toàn bộ những điều này đều đã bị lòng tham của chính anh thay đổi. Nếu không phải vì anh cứ khăng khăng muốn khai thác kim cương, lại đưa Khả nhi ra hải đảo thì sao Khả nhi có thể bị người khác bắt đi? Kỳ thật tài phú hiện tại của anh cũng đã đủ cho bọn họ phung phí mấy đời rồi, chỉ cần ổn định sản nghiệp hiện tại thì sao anh và Khả nhi có thể bị tách ra?
Càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng không cam lòng, đêm đen dài đằng đẵng không có Khả nhi làm bạn, anh không thể nào đi vào giấc ngủ, cho dù có ngủ được thì giấc ngủ cũng rất ngắn, chỉ cần một chút tiếng động nhỏ cũng đã làm anh tỉnh lại, sau khi tỉnh thì không thể ngủ tiếp được nữa.
“Chuyện này rất cần thiết sao.”
“Có, nhưng nếu đi thuyền thì sẽ không kịp, nên tôi muốn xin thiếu chủ đưa…”
Lãnh Bà còn chưa nói xong, Lãnh Ngạo đã cười lạnh nói: “Muốn tôi lấy trực thăng đưa bà ta đến bệnh viện?”
“Đúng vậy, thiếu chủ.” Lãnh Bà nghẹn ngào: “Phu nhân là mẹ ruột của ngài, xin ngài nể tình mẹ con mà cứu bà một mạng.”
Ánh sáng ngoài hành lang rất mù mờ, đèn phòng ngủ cũng không bật, gò má lạnh lẽo của Lãnh Ngạo một bên được ánh sáng yếu ớt ánh vào, một bên chìm trong bóng đêm, ngay cả gương mặt âm dương như thế này cũng không hề có một chút tình thương nào với mẹ mình.
“Lãnh Bà, bà càng ngày càng không có quy tắc.”
Lãnh Bà nghe vậy thì cúi đầu, tự biết mình đã mạo phạm thiếu chủ, bà cắn môi nói: “Xin lỗi, thiếu chủ, là tôi quá nóng vội.”
“Dẫn tôi đi xem!” Lãnh Ngạo không nói về chuyện lấy trực thăng, chỉ nhấc chân đi ra khỏi phòng, thân hình cao to của anh hắt lên hành lang, bóng đen lay động như ác ma quỷ mị.
Lãnh Bà đi phía sau cảm thấy không ổn, thiếu chủ nói đi xem, đường đến đó lại mất vài phút nữa, phu nhân làm sao giữ được mạng. Bà đã làm việc ở nhà họ Lãnh vài thập niên, nhìn phu nhân gả vào Lãnh gia, nhìn phu nhân sinh hạ thiếu chủ, cho dù bà ấy có phạm vào lỗi lớn nào đi nữa thì bà cũng đã bị điên rồi, còn gì không thể tha thứ được chứ.
Bà vừa đi theo vừa yên lặng cầu nguyện: Ông trời ơi, xin người hãy phù hộ cho phu nhân để người được bình an vô sự!
__
Bước chân của Lãnh Ngạo rất chậm, vốn đoạn đường chỉ cần mười lăm phút nhưng anh lại đi tới hai mươi lăm phút. Vệ sĩ ngoài cửa thấy cậu chủ đi tới, cung kính nói: “Thiếu chủ, phu nhân đập vỡ chén, cắt mạch tự sát, may mà phát hiện sớm nhưng hình như đã cắt phải động mạch nên máu chảy không ngừng, đã băng bó nhưng vẫn không thể cầm máu được, nhất định phải nhanh đưa đến bệnh viện.”
Vệ sĩ lòng nóng như lửa đốt nói một hơi, nhưng Lãnh Ngạo nghe mà mặt vẫn không chút thay đổi.
Anh khoát tay nói: “Loại đàn bà điên này cứu thì có ích gì? Không bằng cứ để bà ta tự sinh tự diệt!”
Lãnh Bà đứng đằng sau nghe mà tim đập thình thịch, bà thật không ngờ thiếu chủ lại vô tình như vậy, mẹ ruột của mình cũng không muốn cứu chữa, có lẽ việc Khả nhi mất tích đã khiến anh suy sụp, đánh mất nhân tính cơ bản nhất.
Nhân tính? Anh làm gì có nhân tính chứ? Từ ngày lão gia qua đời, từ lúc anh chiếm đoạt thân thể trong sạch của Khả nhi, anh đã không còn nữa rồi.
“Canh chừng bên ngoài, không có lệnh của tôi không ai được phép bước vào.” Giọng nói trầm thấp của Lãnh Ngạo vô cùng hài hòa với màn đêm xung quanh.
Căn phòng được dây leo xanh quấn quanh, một người đàn bà tóc tai bù xù, ánh mắt đờ đẫn nằm trên chiếc giường lộn xộn, tay phải bà duỗi thẳng ra ngoài mép giường, trên tay tuy đã băng bó kỹ càng nhưng vẫn không thể cầm máu. Máu tươi thấm qua lớp băng gạc nhỏ xuống sàn nhà lạnh buốt thành một vũng máu nhỏ.
Người đàn bà dường như vẫn còn thở, nhưng vì mất máu quá nhiều nên sắc mặt tái nhợt, môi thâm tím.
Lãnh Ngạo ngồi xuống đầu giường nhìn bộ dạng hấp hối của bà ta, vẻ mặt lạnh lẽo như băng sương, l