pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.

nên có, Lăng Thiên thích dáng vẻ cười khẽ hoạt bát của cô, không nói thêm gì mà giúp cô gắp đồ ăn vào chén.
Thước Tiểu Khả không ngờ vì hai tên nam sinh ghen tuông kia mà cô có thể gặp lại Lăng Thiên, thế giới to lớn, biển người mênh mông, họ lại có thể gặp nhau ở đất nước này, không thể không nói đây chính là lễ vật tốt nhất mà ông trời đã ban cho cô, cô dùng mạng đổi lấy tự do hoàn toàn xứng đáng.
Một tiếng sau, hai người đều đã “cơm no rượu say”.
Lúc ra về, ông chủ nhà hàng, bạn của Lăng Thiên đưa hai người bọn họ ra chỗ đậu xa, tận mắt thấy Lăng Thiên thắt dây an toàn cho bạn gái, sau khi hai người đều ngồi vào xe anh ta mới nói với Lăng Thiên: “Cậu cũng giỏi lắm, có được một cô bạn gái mềm mại xinh đẹp thế này, lúc kết hôn nhất định phải thông báo cho tôi đầu tiên, biết không?”
“Tôi biết rồi, cậu trở nên lề mề như vậy từ khi nào hả.” Lăng Thiên khởi động xe, phóng nhanh đi.
Thước Tiểu Khả không có thiện cảm với người bạn này của Lăng Thiên, nhưng cũng không ghét anh ta. Cô thuận miệng hỏi: “Anh thân với ông chủ nhà hàng này quá nhỉ.”
“Đã chơi cùng nhau từ nhỏ rồi.” Lăng Thiên vừa lái xe vừa trả lời.
“Vậy chắc anh ta cũng đáng tin.” Cô có chút chần chờ: “Nhưng mà, anh vẫn nên ít nói chuyện của em với anh ta đi, được không?”
“Anh hiểu rồi.”
Nửa giờ sau, hai người về đến nhà, vì trước khi về cô đã gọi điện thoại nên Ngô Sương đã sớm chờ trước cửa, cũng mời Lăng Thiên vào trong nhà ngồi một lúc.
Thước Tiểu Khả đương nhiên không dám nói thật với mẹ nuôi, chỉ nói Lăng Thiên là người thân của một giáo viên trong trường, hai người đã biết nhau từ trước, lúc sáng đang ở bệnh viện nên không tiện nhận nhau.
Ngô Sương rót cho Lăng Thiên một ly trà, theo phong tục của Brunei, khách tới nhà nếu không uống trà của chủ nhà thì rất không lễ phép, nên anh nhận chén bằng hai tay, uống vài ngụm là hết.
Sau khi hàn huyên một lúc, Thước Tiểu Khả đưa anh ra xe, dưới ánh trăng nhu hòa, hai người như một đôi tình nhân đã bên nhau từ lâu, rất ấm áp ngọt ngào.
Thước Tiểu Khả không ngờ, mạng mình không chỉ đổi được tự do, mà còn đổi được tình cảm tốt đẹp như vậy. Bốn tháng nay cũng không có phong ba gì xảy ra, nên cô mới khờ dại cho rằng đã qua bốn tháng rồi, cô đã được an toàn, Lãnh Ngạo có bản lĩnh đến mức nào cũng không thể tìm thấy cô ở Brunei này được.
Ở cùng Lăng Thiên cô cảm thấy rất vui. Lăng Thiên vừa tan tầm là đến trường đón cô tan học, có khi anh sẽ đưa cô về nhà, có khi đưa cô đi ăn cơm dạo phố, hai người cứ như một đôi tình nhân đã gắn bó thân thiết từ lâu vậy.
Ở Brunei cũng không có hoạt động giải trí gì, nơi này không giống với những nước khác, không có quán bar, không có quán ăn đêm, không có chỗ vui chơi, nên ở đây đa số đàn ông đều ở nhà, vừa về nhà là vui vẻ với vợ, không có vợ thì làm hộ hoa sứ giả cho bạn gái, chăm chút bạn gái đến trắng trẻo mập mạp. (*hộ hoa sứ giả: người bảo vệ, che chở)
Thước Tiểu Khả nghĩ, đất nước này thật sự rất thích hợp với cô.
Có đôi khi cô cũng nhớ tới Hoắc Yêu, ở Brunei này rất an nhàn, nhưng sao anh ta phải lang bạt đến nước A chứ, lại còn làm một đại ca hắc đạo chính cống nữa, tuy thế lực không lớn mạnh như Lãnh Ngạo nhưng cũng là một nhân vật lớn giàu có. Cô có được cuộc sống gia đình tự do như hôm nay cũng phải cảm tạ anh. Lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng cô cũng đến gần tòa nhà đã từng nhốt mình hơn mười ngày kia nhìn nó từ xa, nhưng nơi đó không có động tĩnh gì nữa, thì ra người ở đó đã sớm đi rồi, chỉ còn lại một căn nhà trống. Có lẽ lão yêu đã rời khỏi Brunei, sự nghiệp của anh ta không đặt ở đây, đương nhiên không cần phải ở lâu dài, cô lại càng không thể hi vọng có một ngày hai người sẽ gặp lại nhau, cho dù có gặp được thì cũng chỉ như hai người không quen biết mà thôi.
Lúc cô cho rằng mọi sóng gió đều đã qua, rốt cục cũng đã có được một cuộc sống ổn định, thì bên kia Đỗ Uy Lợi đang dẫn theo một đám người đi đến Brunei, chỉ cần anh ta xác nhận được cô đang ở đây thì Lãnh Ngạo sẽ lập tức dùng máy bay tư nhân đuổi đến đây bằng tốc độ nhanh nhất.
Vì sao Đỗ Uy Lợi lại mang người đến Brunei, anh ta cũng là do sốt ruột. Bốn tháng nay anh ta bày thiên la địa võng ở nước A và các nước lớn khác nhưng vẫn không có tin tức gì của Thước Tiểu Khả, còn tên “lão yêu” kia lại như bốc hơi khỏi thế gian vậy, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với Lãnh Ngạo. Anh tựa như diều bị đứt dây, một chút manh mối cũng không có. Kỳ hạn nửa năm chỉ còn lại một tháng, vì bên Lãnh Ngạo cũng không tìm được Thước tiểu thư, nên cái mạng nhỏ của anh mới tạm thời giữ được. Nhưng kỳ hạn nửa năm vừa đến Lãnh Ngạo sẽ lập tức tìm anh, mạng này cũng mất. Tuy anh luôn cuồng vọng tự đại, nguy hiểm trước mắt vẫn thấy chết không sờn, nhưng đến lúc thật sự phải mất mạng thì anh vẫn sẽ sợ hãi. Không có đầu mối, anh phải đọc lại tư liệu của Hoắc Yêu, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nếu “lão yêu” đã có thể mạo danh Hoắc Anh, thì giữa hai người nhất định có mối liên hệ nào đó, nhìn lại nơi hắn ta sinh sống lúc trước, đầu óc anh có chút thông suốt, vì vậy anh quyết định đến Brune