XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.


Thước Tiểu Khả không chút do dự ôm lấy đầu của anh, nhưng cô nào nhẫn tâm đánh anh chứ, cô đột ngột đặt một nụ hôn lên mặt anh, nụ hôn này làm dụ vong bản ăng của đàn ông trong anh bạo phát, anh nâng mặt cô lên, hôn mạnh vào môi cô.
Trong xe ô tô, một nam một nữ say sưa hôn nhau, xe có rèm che, ngoài xe từng hạt mưa rơi lộp bộp lên cửa kính, khôgn hề ảnh hưởng đến cặp đôi đang hôn nhau nồng nhiệt bên trong.
Dục vọng của Thước Tiểu Khả cũng được khơi lên, cô trở nên yêu mị dị thường, ngón tay thon dài luồn vào trong lớp áo của Lăng Thiên, không ngừng vuốt ve làn da ấm áp của anh, có lẽ vì có kinh nghiệm tình ái, nên bàn tay kia không biết nghe lời mà vươn xuống phía dưới, sau đó cô không nặng không nhẹ xoa nơi đó.
Nơi đó của anh vốn đã “thức tỉnh” rồi, bị cô khiêu khích như vậy anh lại càng không khống chế được “muốn” cô.
Lăng Thiên chưa từng có kinh nghiệm ở phương diện này, bị cô sờ như vậy khiến cả người đều hưng phấn, tay cũng bắt đầu không thành thật, luồn vào váy của Thước Tiểu Khả, chậm rãi vuốt ve mỗi tấc da thịt khắp toàn thân cô. Từ mông đến eo nhỏ, từ eo nhỏ đến lưng, da thịt của cô mềm mại bóng loáng, xúc cảm vô cùng tốt, đến lúc chạm vào khối thịt tròn kia, thần kinh của anh đã sụp đổ hoàn toàn.
Đầu lười không kìm được chuyển từ môi cô đến nơi mềm mại trước ngực, chỉ hôn cách một lớp áo đã khiến anh không thể dừng lại được, huống chi sau đó Thước Tiểu Khả còn chủ động cởi bổ nút thắt trước ngực, lộ ra da thịt non mềm, còn có đường rãnh sau hút kia.
Ngay lúc anh vùi đầu vào ngực cô, một tiếng sét vang lên. Anh ngẩng lên, lắc lắc đầu, sau khi nhận ra mình đang làm gì thì anh giúp cô cài nút áo ngực lại, sửa lại váy và mái tóc lộn xộn, hôm mặt cô nói: “Khả nhi, vừa rồi là anh thất lễ.”
Nói được một nửa, môi anh bị một bàn tay trắng mềm chặn lại anh nghe Thước Tiểu Khả nói: “Lăng Thiên, là em cam tâm tình nguyện, chỉ cần anh không chê em không phải thân trong trắng là tốt rồi.”
“Trong mắt anh, em là người thuần khiết nhất.” Anh nhìn nhìn xung quanh nói: “Trên xe không tiện.”
Thước Tiểu Khả hiểu ý anh, cô cười nói: “chúng ta đi ăn no trước đã, sau đó đến nhà anh được chứ?”
Lăng Thiên xoa xoa đầu cô, đương nhiên đồng ý.
Xe từ từ khởi động, đi đến nhà hàng quen thuộc của bọn họ, dưới gốc cay khong còn hình ảnh chiếc xe trắng có rèm che kia nữa, mà lại có một bóng dáng màu đen quỷ dị chuyển động.
Người đàn ông mặc đồ đen giơ máy ảnh trong tay lên, nói với người bên cạnh: “Đỗ tiên sinh, nếu cái này bị thiếu chủ thấy được, vị bác sĩ Lăng kia nhất định sẽ bị ‘ngũ mã phanh thây’.”
Vẻ mặt Đỗ Uy Lợi âm trầm, anh để tài xế bám sát theo, tuy anh biết rõ nơi họ muốn đến, nhưng cũng có khả năng thay đổi giữa chừng, nên không thể lơ là được.
Chuông điện thoại vang lên, là Lãnh Ngạo gọi tới, anh lập tức nhận cuộc gọi.
“Tôi đã đến Brunei, Khả nhi đang ở đâu?” Giọng nói của Lãnh Ngạo trong điện thoại rất doạ người, đã nửa năm không gặp bảo bối của anh, lúc này anh là người sốt ruột hơn ai hết.
Đỗ Uy Lợi báo địa chỉ nhà hàng rồi ngắt điện thoại, ngước mắt nhìn màn mưa bên ngoài, mưa lớn hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng anh biết thế này chưa là gì cả, bão tố thật sự vẫn chưa đến đâu.






Nhà hàng vẫn đông đúc như trước, ông chủ nở nụ cười có chút cứng ngắc đón khách vào tiệm. Khi thấy Lăng Thiên và Thước Tiểu Khả sóng vai cùng đi vào, nụ cười ông ta vụt tắt, nhưng ngay sau đó lập tức khôi phục lại.
“Hôm nay các phòng đều đầy hết rồi, tôi đưa hai người đến một bàn gần cửa sổ ngoài đại sảnh nhé.” Ông chủ nở một nụ cười là lạ.
Lãnh Ngạo ôm trọn thắt lưng của cô nói: “Khả Nhi, tôi không thích tên bác sỹ này, em nói rõ với anh ta tôi có phải ma quỷ hay không, rồi chúng ta rời đi cũng không muộn.”Thước Tiểu Khả do dự một hồi, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó cô hất mặt nói với Lăng Thiên: “Lăng Thiên, anh ấy không phải ma quỷ, anh ấy là vị hôn phu của em, em phải cùng anh ấy rời khỏi Brunei.” Nói xong cô lại quay qua Lãnh Ngạo, “Đi thôi, em mệt rồi.”
Sau khi Lăng Thiên tỉnh táo lại, anh mới hiểu cô vì bảo vệ tính mạng cho anh mới phải bất đắc dĩ ăn nói khép nép như vậy. Còn anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dựa vào lòng người đàn ông khác, càng đi càng xa.
Thước Tiểu Khả bị Lãnh Ngạo mang đi, lúc ngồi vào máy bay tư nhân, vẻ mặt của cô rất bình tĩnh, vì Lãnh Ngạo cũng không làm gì Lăng Thiên, đây là một chuyện tốt đối với cô.
Cô xoay người vặn tay nắm cửa, nhưng cửa đã khóa, cô cuộn tay đánh mạnh lên cửa vài cái, nhưng vẫn không có ai đến mở cửa cho cô.
Cô vô lực thất vọng đến cực điểm, từ từ tụt xuống. Trước kia cô không có tự do, nhưng vẫn có phạm vi hoạt động nhất định, còn có một lượng lớn bảo vệ tùy ý cho cô sai khiến mắng nhiếc. Nhưng bây giờ trở về, có phải cô không thể đi ra khỏi căn phòng này được nữa hay không, cuộc sống sau này có phải đều sẽ làm bạn cùng sợi xích này hay không.
Lúc cô đang tuyệt vọng, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề dường như vang vọng khắp cả đảo. Có thể