Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.

i truy tìm. Kỳ hạn nửa năm đã đến gần, lúc này anh chỉ có thể làm một trận sinh tử sau cùng thôi.
Vì thế, trong vòng vài ngày, trên các kênh tin tức ở Brunei đã xuất hiện hình ảnh của Thước Tiểu Khả và thông báo tìm người. Nhưng người ở đây lại không thích lo chuyện bao đồng, phương pháp thông báo tìm người cũng không có hiệu quả mấy.
Đỗ Uy Lợi vẫn chưa hết hi vọng, anh để các thủ hạ của Lãnh Ngạo cầm ảnh Thước Tiểu Khả xuống phố hỏi thăm người đi đường, may mà đất nước này cũng không lớn, Lãnh Ngạo lại đưa cho anh rất nhiều người, phân bố đến từng thành phố cũng không quá vất vả.
Anh mỗi ngày đều đếm ngược đến kỳ hạn nửa năm, mười ngày, chín ngày, tám ngày, bảy ngày,… Ngay lúc anh nản lòng thoái chí thì một thủ hạ báo cáo lên, một ông chủ quán ăn khi nhìn thấy ảnh chụp của Thước tiểu thư thì có sắc mặt lạ thường, sau khi do dự lại nói là không biết Thước tiểu thư.
Kỳ hạn chỉ còn sáu ngày, anh có được tin lập tức tự mình đến tìm ông chủ nhà hàng, anh đã suy nghĩ rất nhiều phương pháp, bất kể là thưởng tiền hay là uy hiếp cũng phải dùng hết thủ đoạn để bức ông chủ này nói thật.
Không khó khăn phức tạp của anh nghĩ, ông chủ nhà hàng này rất tham tiền, vừa thấy một cặp da đô la trong tay anh, ánh mắt của ông ta đã sáng lập lòe, hai tròng mắt thiếu chút nữa rớt luôn ra ngoài.
“Tôi có biết cô gái này, cô ấy đang học ở một trường trung học, nhưng không phải tên Thước Tiểu Khả mà tên là Ngô Khả, còn có một người bạn trai là bác sĩ tên Lăng Thiên. Bọn họ quen nhau được bốn tháng, tình cảm rất tốt, mỗi tuần đều đến chỗ tôi ăn cơm một hai lần.” Ông chủ nghĩ nghĩ rồi nói: “Chút nữa bọn họ sẽ tới, mấy người coi như vừa lúc gặp được, nhưng ngàn vạn lần đừng nói là tôi mật báo đó.”
“Rất cám ơn ông, toàn bộ số tiền này là của ông.” Đỗ Uy Lợi đột nhiên có loại cảm giác “đi mòn gót sắt chẳng tìm được, lúc tìm được thì chẳng mất bao nhiêu công”*. Anh ta đã tìm Thước tiểu thư hơn bốn tháng nay, không ngờ lại tìm được cô ở nơi “sơn cùng thủy tận” này. (*sơn cùng thủy tận: xa xôi hẻo lánh)
(*) Nguyên văn là câu thành ngữ “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”, ý nghĩa thì đã dịch ở trên.
Ông chủ nhà hàng cười hì hì lộ ra răng vàng đầy miệng, ôm va li tiền, trong lòng vui mừng đến nở hoa.
__
Theo lời gợi ý của ông chủ nhà hàng, Đỗ Uy Lợi và mấy người đàn ông mặc Âu phục đen đi tới ngôi trường mà Thước Tiểu Khả đang theo học. Bây giờ đang là giờ học, anh ta để một người đến phòng trực ban hỏi có học sinh tên là Ngô Khả này hay không, sau khi có được câu trả lời khẳng định, anh lập tức gọi điện cho Lãnh Ngạo.
Thước Tiểu Khả đang chăm chú nghe giáo viên giảng bài, mí mắt phải không biết vì sao giật mạnh một cái, sau đó lại giật liên tục. Cô day nhẹ mắt phải, nhân lúc nghỉ ngơi hết tiết cô đi rửa mặt, mắt phải cũng không nhảy nữa.
Cô nghĩ có lẽ mình quá mệt mỏi thôi, mắt phải bị giật là do căng thẳng. Lúc cô quay về phòng học, cô không biết Lãnh Ngạo đã lên máy bay riêng rời khỏi nước A rồi.
Chuông tan học reo lên, sắc trời tối dần, vừa chạy đến vườn trưởng thì có mưa nhẹ. Cô không mang theo ô, đã che cặp sách lên đầu nhưng tóc vẫn bị ướt, lúc chạy đến cổng trường học trú mưa, cô thở gấp một hơi, nhìn thấy chiếc xe màu trắng của Lăng Thiên đang dừng ở một nơi cách một cái cây lớn không xa.
Lăng Thiên không chỉ là một bác sĩ giỏi, mà còn là một người biết săn sóc cẩn thận, thấy bạn gái đứng trước cửa trường, anh lập tức xuống xe, mở ô đi đến chỗ của Thước Tiểu Khả.
Hôm nay Thước Tiểu Khả mặc chiếc váy ngắn liền thân màu tím có đai lưng, tóc buộc đuôi ngựa vì bị ướt mưa đã sớm xõa ra, đứng
Trước cổng trường rất dễ nhận thấy. Cô chỉ đứng một lát đã thấy Lăng Thiên cầm ô đi về phía mình.
Một cây dù lớn rất nhanh đã che trên đầu cô, cánh tay ấm áp vòng qua eo cô, cô như chim non núp vào vòng ôm của Lăng Thiên, hai người đi chung ô đến chiếc xe màu trắng.
Vào xe, Lăng Thiên cẩn thận lấy một cái khăn lông khô, cưng chìu lau cho Thước Tiểu Khả.
“Bị ướt mưa nhất định phải lau khô, nếu khôgn thì rất dễ nhiễm bệnh.”
“Xem em này, mặc ít như vậy, mùa này rất lạnh, phải mặc thêm áo khoác biết không?”
Thước Tiểu Khả cực kỳ hưởng thụ động tác dịu dàng của anh, và những lời nói thân thiết này nữa. Trước kia Lãnh Ngạo cũng hay lau tóc giúp cô, nhưng theo cô cảm nhận thì đó là một loại hành hạ, còn động tác của Lăng Thiên lại ấm áp đến tận trái tim cô.
Đột nhiên, mí mắt phải của cô giật giật, cô ôm mắt phải nói: “Hôm nay không biết vì sao lại như vậy, mắt cứ giật không ngừng, lúc ở trên lớp rất khó dừng lại, bây giờ lại giật tiếp rồi.”
Lăng Thiên bỏ khăng lông xuống, cúi đầu nhìn kỹ mắt cô: “Để anh nhìn xem.”
“Lăng Thiên, có người nói mắt phải giật là sắp có tai hoạ xảy ra, chuyên này có thật không?” Thước Tiểu Khả ngây thơ hỏi.
“Ngốc, sao có thật được chứ?” Sau khi Lăng Thiên kiểm tra thấy mắt cô cũng không có gì khác thường, anh vỗ vỗ đầu cô.
Thước Tiểu Khả bĩu môi: “Sao anh lại đánh đầu em, không được, đàu em không thể để anh vỗ không công được.”