Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

có bước chân trầm ổn như vậy chỉ có một người thôi, Lãnh Ngạo.
Cửa được mở ra, cô thấy Lãnh Ngạo cầm một tập tài liệu màu xám trên tay, đầu hơi ngẩng lên, đôi mắt có một sự khủng hoảng khó hiểu. Anh cúi xuống nhìn cô từ trên cao, cổ áo cô hơi mở rộng, cảnh xuân vô hạn bên trong ẩn hiện, khiến hạ thể của anh từ từ căng phồng lên.
Nửa năm, vì cô biến mất mà anh cũng cấm dục nửa năm. Đêm nay, anh muốn đòi lại toàn bộ sự trống rỗng và thương nhớ trong nửa năm đó.
Anh ngồi xổm xuống, chỉnh lại mái tóc hơi rối của cô: “Khả Nhi, nền đất lạnh, đứng lên đi.”
Thước Tiểu Khả túm chặt lấy tay anh: “Ngạo, không phải là em trốn khỏi anh, là do tên bại hoại đáng giận kia bắt em đi.”
Ngón tay anh chuyển qua mái tóc dài sau lưng cô, xúc cảm vẫn mềm mại như trước. Anh đỡ cô lên, đóng cửa lại, ngửi mùi thơm trên tóc cô nói: “Khả Nhi, không phải lỗi của em, rốt cuộc em đang sợ gì vậy?”
Cô bị hỏi khó, đúng vậy, cô sợ cái gì chứ?
“Em sợ anh giận.” Cố gắng nở một nụ cười, cô liếc mắt nhìn sợi xích sắt trên giường.
Anh vỗ vỗ gò má trắng trẻo của cô: “Anh không giận.”
“Nếu không giận, vậy xích sắt trên giường là dùng làm gì?” Cô giả như không có chuyện gì hỏi.
Anh không trả lời mà kéo tay cô đến ngồi xuống giường: “Không nên hỏi nhiều như vậy, anh giúp em đi tắm trước đã.”
Mấy phút sau, toàn thân Thước Tiểu Khả bị cởi sạch, vết thương trên vai trái cũng lộ ra. Tuy đã cách gần nửa năm, nhưng vết sẹo đó nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy.
“Vì sao vai em lại bị thương?” Quả nhiên bị anh phát hiện rồi.
“Không có việc gì, không cẩn thận bị thương thôi.” Cô không ngốc đến mức nói chuyện cô cứu Hoắc Yêu với anh.
May mà Lãnh Ngạo cũng không hỏi nhiều về vết sẹo này nữa. Anh ôm ngang cô vào phòng tắm, cẩn thận đặt cô lên bồn rửa tay, nhân lúc xả nước, Lãnh Ngạo bắt đầu quan sát bàn chân của cô.
“Ở Brunei mấy tháng chắc không dùng kem bảo quản phải không?”
“Căn bản là mua không được, nên không dùng.” Thước Tiểu Khả thuận miệng nói.
“Sao vậy? Tên bác sĩ họ Lăng kia không mua cho em sao?” Lãnh Ngạo cố ý nhắc đến người này.
“Chúng em không có gì cả.”
“Vậy sao?”
Thước Tiểu Khả sợ anh lại nhắc đến Lăng Thiên nữa, hai tay cô vòng ra sau gáy anh, nịnh nọt nói: “Ngạo, đừng nói những chuyện này nữa, anh không phải là tìm được em rồi sao, về sau em sẽ tự bảo vệ mình thật tốt.” Nói xong, cô híp mắt, hôn lên đôi môi mỏng của anh, vươn lưỡi không ngừng khiêu khích.
Cô cũng biết hành động này của mình rất ghê tởm, trước kia cô chưa bao giờ chủ động dụ dỗ anh, nhưng lần này không giống vậy, cô sợ anh sẽ động tới Lăng Thiên, nên cô không thể không chủ động quyến rũ.
Từ lúc bắt đầu, Lãnh Ngạo vẫn thờ ơ với sự chủ động khiêu khích của cô, gương mặt băng lạnh không có bất luận cảm xúc gì, không thể đọc được suy nghĩ của anh. Nhưng về sau động tác khiêu khích của Thước Tiểu Khả càng lúc càng lớn mật, anh rốt cục cũng bắt đầu đáp lại. Đột nhiên anh cắn lưỡi của cô, sau đó là liều chết triền miên, sau cùng lại biến thành một nụ hôn điên cuồng.
Trong tấm gương thủy tinh trên bồn rửa tay, một đôi nam nữ trần truồng không ngừng lắc lư đầu, âm thanh nước bọt hòa quyện dường như còn lớn hơn cả tiếng nước xả trong bồn tắm lớn.
Tiếp đó là tắm rửa cùng nhau, nhưng khiến Thước Tiểu Khả hoàn toàn bất ngờ là Lãnh Ngạo lại không muốn cô ở đây, lúc trước, anh đều là vừa tắm vừa làm.
Lúc Lãnh Ngạo dịu dàng xoa xà bông cho cô, cô lại nghĩ đến Lăng Thiên, và sợi xích sắt trên giường kia.
Dựa theo thái độ của Lãnh Ngạo với Lăng Thiên hôm nay, Lăng Thiên hẳn là không có chuyện gì đâu, còn nếu sợi xích trên giường đó không phải là để xích cô, thì Lãnh Ngạo để nó trên giường là có mục đích gì?
“Không được phân tâm.”
Ba từ trầm thấp làm xáo trộn suy nghĩ của cô, vì Lãnh Ngạo quay lưng về phía cô nên cô không thấy được nét mặt của anh. Nhưng nếu hình dung thì có lẽ là: tâm lạnh mặt lạnh.
Tắm xong, cô lại được anh ôm lên bồn rửa tay, Lãnh Ngạo cầm khăn lông lau chân cho cô. Động tác của anh rất chậm rãi tỉ mỉ, mỗi đầu ngón chân đều được lau khô, thậm chí đến khe hở giữa các ngón cũng không vương lại một giọt nước nào.
“Móng chân dài quá rồi.” Lúc lau chân, thình lình Lãnh Ngạo nói ra một câu như vậy. Anh mở cái hộp trên bồn rửa tay, lấy đồ cắt móng ra bấm móng chân cho cô.
Đây không phải lần đầu tiên anh bấm móng chân cho Thước Tiểu Khả, nhưng cũng không phải lần nào móng chân dài cũng là anh cắt, mà mỗi lần cắt giúp cô, anh đều nhắc lại một chút kỷ niệm cũ.
“Biết lần đầu tiên tôi cắt móng chân giúp em, lúc đó em bao nhiêu tuổi không?”
“Không biết.”
“Khi đó em vừa tròn sáu tháng.”
“…” Thước Tiểu Khả không biết nên nói gì.
“Lúc đó em rất nghe lời, không hề phản kháng chút nào.”
Thước Tiểu Khả nghĩ thầm, cô chỉ mới có sáu tháng, phản kháng mới là lạ.
“Sau này em từ từ lớn lên lại không còn nghe lời như thế nữa. Tôi nhớ rõ lúc em ba tuổi, tôi muốn cắt móng chân cho em còn bị em đẩy ngã.”
Thước Tiểu Khả rối rắm, đường đường là một thiếu chủ hắc đạo, vậy mà lại bị một đứa con nít b


XtGem Forum catalog