Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
Thước Tiểu Khả căm giận đứng lên: “Ông đi nhanh đi, không tôi sẽ gọi vệ sĩ.”
Tâm tình khó được tốt lên một chút thì lại bị ông ta làm loạn.
Người đàn ông béo đã rời đi. Thước Tiểu Khả quay đầu nhìn bóng lưng mập mạp của ông ta, trong lòng cô biết rõ, nếu không phải được Lãnh Ngạo cho phép, sao ông ta lại dám đến đây nhận cô chứ.
Lãnh Ngạo, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Nếu đây không phải sinh nhật cô thì cô thật sự không muốn quay lại đó, nhưng vì Lãnh Ngạo đã gọi, cô không thể không về được.
Tiệc sinh nhật giống như những bữa tiệc cô đã thấy trong TV, ước nguyện, cắt bánh kem, mở sâm panh, bên cạnh có một người tựa như bạch mã hoàng tử.
Cô lại nhìn thấy người đàn ông tự nhận là ba cô lần nữa, cô cũng tin ông ta nói thật, loại tình thân này cần có thời gian để gây dựng, cô không có cách nào tiếp nhận đây chính là ba mình được.
Sau khi bữa tiệc náo nhiệt kết thúc là công việc dọn dẹp của người giúp việc. Thước Tiểu Khả mệt đến mức mềm nhũn hai chân, hận không thể tắm nước nóng rồi lăn lên giường ngủ một giấc.
Vừa mới bước vào phòng ngủ, trước mắt tối đen, sau lưng là vòng ôm quen thuộc của Lãnh Ngạo.
“Khả Nhi, có hài lòng với tiệc sinh nhật này không?”
“Cũng được.” Kỳ thực cô muốn nói là rất chán, nhưng cần gì phải nói với anh như vậy chứ.
“Nhắm mắt lại đi.” Lãnh Ngạo thần bí nói.
“Anh muốn làm gì?” Căn phòng vốn đã rất tối rồi, còn cần phải nhắm mắt nữa sao.
“Nghe lời.”
Thước Tiểu Khả hết cách, chỉ có thể nghe lời anh nhắm hai mắt lại.
“Tốt, đi thôi.” Lãnh Ngạo sợ cô vấp ngã, anh dìu cô đi.
Vừa đi được vài bước, Thước Tiểu Khả đã bất an lén mở mắt ra: “Anh đưa em đi đâu vậy?”
Lãnh Ngạo thấy cô không nghe lời, anh rút một rải băng đã chuẩn bị trước từ trong túi ra, quái dị nói: “Xem ra phải bịt mắt em lại thôi.”
Anh nói là làm, vài giây sau, mắt Thước Tiểu Khả đã bị khăn bịt kín, mọi thứ đều tối đen, khiến cô vô cùng sợ hãi.
Trong cảnh tối tăm đó, cô được Lãnh Ngạo dìu xuống lầu hai.
Nỗi sợ của cô càng tăng thêm, lầu hai là thư phòng của Lãnh Ngạo, phòng y tế, còn có phòng giải trí và phòng tập thể thao. Anh rốt cuộc là muốn dẫn cô đi đâu?
Chợt cô nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, trước mắt lóe lên ánh sáng mờ mờ mà lúc này Lãnh Ngạo lại rời đi, chưa đến một phút sau anh đã trở lại, sau đó cô nghe thấy tiếng đóng cửa.
Lãnh Ngạo tháo khăn trên mắt cô ra, ánh sáng vốn mờ mờ lại trở nên chói mắt. Sau khi nhìn xung quanh phòng, Thước Tiểu Khả sợ tới mức lui lại sau mấy bước.
Đây không phải là thư phòng của Lãnh Ngạo, không phải phòng tập thể thao, mà là phòng y tế. Trong này có giường, còn có một vài dụng cụ chữa bệnh đơn giản. Nếu không phải bị thương nặng thì hoàn toàn có thể phẫu thuật ở đây.
Cô nhìn Lãnh Ngạo, anh đã thay áo blouse trắng, nhìn rất có vẻ giống bác sĩ, chắc lúc nãy anh rời đi là để thay áo.
“Ngạo, anh đưa em đến đây làm gì?” Cô không bị thương, không cần phải đi đến đây mà.
Lãnh Ngạo mặc áo blouse trắng nhìn rất giống một vị bác sĩ hiền lành, khiến Thước Tiểu Khả không nhịn được nghĩ đến Lăng Thiên.
“Đưa quà sinh nhật cho em!” Lãnh Ngạo từ từ đến gần cô.
Cô vô thức lui về phía cửa, xoay người muốn mở cửa, nhưng cửa đã khóa, không thể mở được.
“Khả Nhi, nghe lời, qua đây.” Lãnh Ngạo vươn tay về phía cô.
Lưng dựa sát vào cửa, Thước Tiểu Khả mở to mắt nhìn anh nở một nụ cười thiên sứ từ từ đến gần mình.
“Ngạo, rốt cuộc anh muốn đưa quà gì cho em?” Giọng nói của cô không lớn, vì cô biết cô có la lớn cũng sẽ không ai đến mở cửa cho cô.
“Đêm nay thật đẹp!” Anh vuốt ve gương mặt cô, “Nếu hoan ái ở đây một đêm, cảm giác nhất định đặc biệt.”
Thước Tiểu Khả nhìn xung quanh, trên đầu giường màu trắng treo một bóng đèn tròn, trong ngăn tủ là kéo và băng gạc chuyên dụng cho giải phẫu.
Ngón tay từ gò má trượt xuống đến ngực, sau khi xoa nắn ở đó vài cái thì anh xốc váy cô lên, duỗi tay vào trong quần lót.
“Khả Nhi, không phải sợ, tôi muốn em nhỡ kỹ chỗ này.”
Thước Tiểu Khả bị ép sát vào cửa, Lãnh Ngạo cứ đứng như vậy muốn cô một lần lại một lần, chẳng lẽ đây là quà sinh nhật anh muốn tặng cho cô?’
Vậy thì đúng là quá không bình thường rồi.
Có thể trước đây đều làm chuyện này trong phòng, bây giờ đổi sang một nơi khác, lại còn là một căn phòng trắng sáng, nên Lãnh Ngạo đặc biệt thấy kích thích và hưng phấn hơn. Sau khi gầm lên một tiếng, anh mềm đi trong lòng Thước Tiểu Khả, miệng không ngừng hô: “Khả Nhi, Khả Nhi, Khả Nhi…”
Bị Lãnh Ngạo giày vò đến gần chết Thước Tiểu Khả mới được ôm lên giường phẫu thuật trắng. Đợi đến lúc cô hơi tỉnh táo lại, thì không biết từ lúc nào trong tay Lãnh Ngạo đã có bốn cái còng, anh lưu loát còng hai tay hai chân cô lại cố định vào cột giường.
Cô không ngừng giãy dụa, vùng vẫy kêu to: “Ngạo, thả, thả em ra!”
Lãnh Ngạo ngồi trên đầu giường, anh kề sát vào cô, ngón tay xoa xoa hai gò má cô. Làn da cô vẫn trắng bóng như thế, nhưng như vậy cô mới khiến anh cảm thấy sợ hãi, anh sợ sẽ lại đánh mất cô.